Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Hoa hậu thế giới năm 2032


Trời âm u. Đắm chìm trong màn sương lạnh giá. Núi Hoàng bao phủ màu trắng tinh khôi của tuyết. Gió rít ào ào. Bỗng phía đỉnh núi sáng bừng lên ánh hào dương, những tia sáng hồng lunh linh phản chiếu lên cái nền trắng tuyết, tạo lên những sắc màu huyền ảo lạ kỳ. Chân núi Hoàng bỗng dưng nứt toác một mạch dài. Cả thần dân nước Osaoky Pham bấn loạn, ngác ngơ. Ánh sáng vẫn nhóa bừng từ nơi ấy.

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Chổng mông mà ngó chồng người!

ST của Bác Văn đấy nhé! Thấy thú vị xin về đây để các bác cũng ngâm. Nhà cháu thấy nhiều ông cũng làm chồng mà đoảng vị vô cùng. Cứ nhìn tấm gường này mà soi cho nó tỏ. Thế mới đáng mặt làm chồng.

NHẬT KÝ ÔNG CHỒNG ĐAU KHỔ

Ngày… tháng… năm… 

Tiếng quét dọn rầm rầm và tiếng bát đũa loảng xoảng. Trời! "Mụ" ấy đã thức. Chẳng nhìn thì cũng biết mặt mụ đang sưng lên vì đêm qua mình về khuya. Cơ khổ, mới chỉ vài chai với anh em. Thân xác này đã hiến hết cho vợ con. Ôi! Sao tôi không đập đầu vào gối chết quách đi! Híc! Híc!

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

ĐÊM "ĐẠI NHẠC HỘI"TỬU CA



Phó Đức Phương - Rượu còn là một phương tiện để tự gần lại, tự trở về với chính mình, để quên đi những lầm lạc trong mê cung rắc rối của tâm trí và dường như có một chút nào đó gần lại với cái bản thể uyên nguyên mà sinh ra ai cũng vốn có.

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Ca khúc Mùa hoa đỗ quyên; Một tác phẩm mới

Lại có ông bạn cầu kỳ làm cái clip cho bài hát và bắn hình ảnh chuyến thăm rừng già vào. Cảm động quá! cảm ơn Mã Anh Lâm nhiều!
Không thể không đưa lên. Mà đưa thì cũng ngại vì sẽ jcó người ăn nhầm không phải khoai sọ nói: Có tí mà cứ hoắng nhặng lên. Thôi thì hoắng mà đẹp cho đời, đẹp thiên hạ thì cứ hoắng. Còn ối đứa hoắng vớ vẩn hơn mình nhiều. Với Ngoclan PhuYên BìnhBinh PhamcongHoang Hien, , Phạm Thị Thiên Thư,, Năm Nguyễn Văn
Ca sĩ Quỳnh Trang - Dựng video Mã Anh Lâm Ca khúc đạt giải trong Cuộc thi sáng tác về Vườn Quốc gia Hoàng Liên 2014
YOUTUBE.COM

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

Đất và người Rồng Hoa

              Đất và người Rồng Hoa

                 Ký của Công Thế
Tôi vừa có chuyến hành trình ngược nguồn lên biên giới xã Pha Long, nơi tít đầu “Vòm nhô sông Chảy” của mảnh đất “Gang thép Mưng Khảng”* Mương Khương. Nơi đây nhà văn, nhà báo, nhà giáo Liệt sĩ Bùi Nguyên Khiết năm xưa đã từng xông pha trên trận tuyến chống giặc ngoại xâm, ông ghì chặt khẩu tiểu nhả vào đầu thù đến viên đạn cuối cùng và anh dũng hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc. Chính mảnh đất thượng nguồn này thầy giáo Bùi Nguyên Khiết đã trèo đèo lội suối gieo chữ cho màu xanh vùng cao. Và cùng thời kỳ đó ông cũng đã gieo mầm những tác phẩm văn học xuất sắc góp phần cho diện mạo văn học Lào Cai thêm phong phú. Đáng nhớ hơn cả là tác phẩm bút ký “Nơi vòm nhô sông chảy” của ông vẫn còn lắng đọng mãi đến ngày nay.
Về Pha Long bây giờ đã khác xưa nhiều lắm. Cái cảnh đìu hiu đến hoang dại nơi vùng đất khát, mênh mông núi đá, cuộc sống của người dân hoàn toàn phụ thuộc vào “ Ơn giời mưa nắng phải thì…” như chìm vào xa xăm. Mọi đổi mới cứ diễn ra hàng ngày để rồi ngay chính người dân nơi đây cũng thấy ngỡ ngàng, phấn chấn.
 Con đường quốc lộ 4D về vùng cao biên giới Pha Long mới được Nhà nước đầu tư nâng cấp khá phẳng phiu êm ả. Thấp thoáng bên đường những thửa ruộng bậc thang lúa đang

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

có khi lãng quên !

có khi lãng quên !

             Công Thế:  Tạp bút
Hôm ấy mình đang ngồi ngáp vặt ở quán cóc ven đường, chờ thằng Lâm Béo có chút việc. Bỗng dưng điện thoại réo é o. Ai gọi nhỉ ? Thì ra một em cùng cơ quan! Giọng em ỏn ẻn như họa mi tập hót: Sớm mai anh về cơ quan nhé! Mình hỏi. Có việc gì đấy em, quan trọng không? Anh còn đang nghỉ điều dưỡng sức khỏe cơ mà!  Vẫn cái giọng thỏ thẻ càng hót hoa mi càng ngập ngừng ỏn ẻn. Phải đến đấy!...
quan trọng lắm nhưng mà là chuyện vui,  thế nhé!...Máy tắt. Tôi lẩm nhẩm, gớm hoa mi đã xấp  xóe u năm mươi rồi, ở vào cái tuổi vụt sáng vụt tắt, tiền “mất mãn” mà cứ ỏn à ỏn ẻn như non tơ không bằng. Hay là ở cái tuổi này như vậy? Thích cưa sừng làm nghé.  Thời gian vùn vụt thoi đưa, thời gian trôi đi làm nên sự hối tiếc, hối tiếc vội vã. Ở vào cái tuổi sức xuân xế chiều, hoàng hôn tỏa sáng vàng hực, mênh mang tím ngắt, để rồi tắt rụi vào màn đêm mông lung. Tính khí ấy chả cứ một ai. Cuộc đời thật là nghiệt ngã.  
 Vẫn biết em là một người tốt sống đúng mực biết  trên biết dưới, biết lẽ phải tôn trọng bạn bè, tôn trọng quá khứ. Chăm chút công việc, chẳng bon chen ảo vọng với ai. Người như vậy thời này quý lắm, hiếm lắm!
Tôi cứ vẩn vơ nghĩ mãi không ra. Ngày mai là cái ngày gì?  Lại điện thoại nữa đây, vẫn là em. A lô! thế anh đoán ra chưa? Cù lần quá, ngày sinh nhật của mình mà không nhớ, mai bọn em tổ chức sinh nhật anh đấy phải về nhá! Nàng còn dặn

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Đọc Nỗi buồn lâu quên của Tô Hoàng


Ma Văn Kháng
Thứ hai ngày 29 tháng 9 năm 2014 

                             NXB Hội Nhà văn – 2014/


1.   Được sống để kể lại. Đó là tên một cuốn sách anh lính Trần Luân Tín kể lại những gì mình  đã trải qua  trong cuộc chiến vừa rồi.Tô Hoàng đã giới thiệu với tôi và meo cho tôi cả cuốn truyện này. Tôi đã đọc nó, nhưng chưa kịp nói gì. Thì trong tập bút ký Nỗi buồn lâu quên  mới xuất bản gần đây, sau khi đã nồng nhiệt ngợi khen tính chân thật lịch sử của cuốn sách, Tô Hoàng đã viết những dòng sau đây: Quá đủ sự ác liệt, độ gay cấn, không gian, tình huống cụ thể để tạo nên bức tranh sám hối của người lính ở cả hai chiến tuyến, để “hòa cả làng”,tôi với anh đều có lỗi.Cũng có thể với chất liệu ấy  để chứng minh cho những toan tính “xóa sổ”, chẳng ai được, chẳng ai thua; những thế lực phi nhân đánh ván bài chính trị bằng những núi xác của lính tráng...Những trù liệu như vậy đã thấp thoáng xuất hiện trong văn chương nghệ thuật hai ba chục năm gầm đây rồi.
 Trích dẫn vậy hơi dài nhưng thật tình thấy là cần vì như M. Proust  đã nói,  nghệ thuật rất cần thiết vì nó cho ta một con mắt nhìn mới.  Một cái nhìn mới. Một cảm quan mới. Thật tình là  thế, vì như lúc này đây, dường chưa bao giờ người đọc  tìm đến với văn học nghệ thuật với nhiều khát khao đến vậy. Không thiếu những cuốn sách hay.Có cuốn hay theo cái kiểu rằng hay thì thật là hay mà xem ra ngậm đắng

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Xào xạc heo may

  

         Mới hôm nào râm ran lời chào xuân. Mới hôm nào những mầm non mơn mởn đón những hạt nắng vàng. Vậy mà hôm nay bất chợt làn heo may se se lạnh ùa về xạc xào lá bay. Sắc thu đã ươm vàng trên vòm lá, sắc thu ươm vào cả khoé mắt nâu thiếu nữ bâng khuâng.  Bông mình thấy hoang hoải một chút gì man mác những xa xăm dội về. Và mình viết, viết cho một nỗi nhớ. Nỗi nhớ không có tên, nỗi nhớ cứ theo năm tháng đeo đẳng không nguôi...

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Thơ tí cho lành


Về Bản Bay
Thơ: C.T

Sao không về Bản Bay cùng anh?
Nơi ta gửi yêu thương vào điệu khắp*
Gửi ngọt ngào trong ánh mắt giao duyên
Tính tẩu* xốn xang lời mình hẹn ước

Còn đây trên đồi cây xanh mướt
Nhịp mõ trâu tiễn hoàng hôn tím

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Nhà thơ Hữu Thỉnh: “Cỏ bao phen phải làm lại từ đầu”


Thiên Sơn - 09-05-2014 11:12:11 AM
VanVN.Net - Trong số các nhà thơ chống Mỹ, Hữu Thỉnh không phải là người gây được ấn tượng sớm. Hầu như phần lớn thành tựu trong sáng tác của ông đều xuất hiện sau năm 1975. Song, Hữu Thỉnh lại là một nhà thơ tầm vóc với những trường ca có trường độ cảm xúc, giàu trí tuệ và tính khái quát cao, đi vào những vấn đề trung tâm của một giai đoạn lịch sử. Ông hiện diện như một nhà thơ vào loại tiêu biểu nhất của thế hệ mình, một thế hệ nhà thơ đi ra từ chiến tranh “làm thơ ghi lấy cuộc đời mình”, ghi lấy cả một thời hào hùng, bi tráng. Đó cũng là thế hệ chủ lực trên thi đàn bước vào thời kỳ đổi mới với những trăn trở của một cuộc chuyển đổi đầy ngổn ngang và sự va đập các giá trị đông - tây.
Nhà thơ Hữu Thỉnh

Tản văn: “Xin trời hạt mưa”

 Huỳnh Thạch Thảo

12-08-2014 09:28:21 AM
Vậy là trời đã mưa, một cơn mưa qua mau chóng tạnh giữa tuần này; cũng sầm sập đổ, cũng nổi nước tràn đường ở phố, cũng sa mù nơi xa phía đồng, phía biển để biết rằng có chớp bể mưa nguồn sau bao ngày tháng nắng như đổ lửa cháy sém lá bàng, nắng xiên khoai ngột ngạt, nắng hanh hao tràn ngập…Những hạt mưa lúc này quý giá biết chừng nào không phải cần cho phố, cho quê, cho những vùng miền khác; vì nó sẽ làm dịu thân nhiệt cho con người, cỏ cây, muôn loài để cảm thấy gần hơn, cảm thông hơn trong một bữa cơm, trên một con đường, phía góc chợ, nơi vạt ruộng, phía nương rẫy...

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Uống rượu cùng ông “ Hao hao quan”.

C.T

Đấy là cách nói “xôm” của nhà thơ Trần Ninh Hồ về nhà thơ Vũ Quần Phương từ thời ông làm Chủ tịch Hội Văn nghệ Hà Nội…
Hôm rồi hai ông bà Vũ Quần Phương vừa có chuyến “tháp tùng” hai thằng cháu nội ( Tễu và Tuệ ) từ bên Mỹ sang. Và ông đã đưa những đứa các cháu lên thăm danh thắng Sa Pa. Cái nơi mà ông đã có cảm tác viết tác phẩm “ PanSiPang ta lên tới đỉnh” một trong những tác phẩm đầu tay thời còn là sinh viên đại học được in trong tập “ Sức Mới” nổi tiếng …

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Bút ký: "Làng Tây Hồ đất thiêng"

Đào Ngọc Du

20-03-2014 08:26:27 AM
VanVN.Net - Nằm giữa hai làng Nghi Tàm và Quảng Bá, chiếm quá nửa bán đảo Quảng An, soi bóng trên mặt Hồ Tây là một làng không mang địa danh, mà có thủy danh là làng Tây Hồ.
“Nghi Tàm quay tơ, Tây Hồ se chỉ”. Câu ca xưa đã chỉ rõ cái nghề truyền thống của làng Tây Hồ trù phú mà nhiều truyền thuyết này. Sách về nghề cổ Việt Nam cũng chép rằng: Xưa kia ở vùng Bắc Kỳ, làng trồng dâu nuôi tằm cũng nhiều, làng dệt lụa, dệt vải cũng lắm, duy se chỉ may áo, thêu thùa thì riêng có hai làng, một mặt ở Thiên Thai, Kinh Bắc, một nữa là làng Tây Hồ sát bên kinh thành Thăng Long.

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Ao quê !

Đào Dục Tú

         Chỉ là cái ao quê tự thuở bé thơ mà nhà báo Đào Dục Tú kéo bạn đọc  lẽo đẽo đi theo biết bao kỷ niệm từ thơ bé đến tuổi sống bằng hoài niệm. Cái ao quê tưởng bé nhỏ, mà hóa ra rộng lớn bằng cả… đời người, hạnh ngộ biết bao buồn vui.
Cảm ơn anh Đào Dục Tú

Ngày xưa ấy...trong con mắt trẻ thơ, ao làng ta rộng quá đi mất.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Làm dâu và làm tình ở Phố Cổ Hà Nội

Thư giãn cuối tuần: 

Làm dâu và làm tình ở Phố Cổ Hà Nội

Trong khi chưa tìm được tranh Việt Nam,
tạm minh họa bằng tranh cổ Nhật Bản

Truyện siêu hài về làm dâu phố, đến đi vệ sinh cũng phải mang bìa các - tông để che
Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy zai phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo, nếu Hà Nội là miếng trứng ốp-lết thì Phố Cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”.

Chuyện “Ông Tấc” Lai Châu

                               

 Công Thế
Vừa lướt Phây thấy nàng kiều diễm vào loại khó già, khó xấu bậc nhất Trung kỳ, nhà thơ Lê khánh Mai. Thì mới hay “Ông Tấc” đang cầm quân đi hóng gió tại Nhà sáng tác Nha Trang. Cứ theo cái sự giới thiệu của nàng kiều diễm ấy thì chuyến này ông Tấc tuyển luyện đội quân tham dự trại toàn những “lực sĩ trẻ, vâm”. Chắc đấy là một cú huých mạnh mẽ về sự đổi mới của người cầm quân trên mặt trận VH-NT tỉnh Lai Châu. Kể như vậy cũng xứng với danh của thủ lĩnh cầm quân trên đỉnh Pu Sam Cáp huyền bí mù sương.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Xin đừng mê gái theo kiểu “Ông Tuyệt Vời”!

Xin đừng mê gái theo kiểu “Ông Tuyệt Vời”!

Nhà thơ Hữu Thỉnh và các nữ sinh viên Nga học tiếng Việt tại
Đại học Khoa học xã hội nhân văn, tham dự Hội nghị Quảng bá
văn học Việt Nam ra nước ngoài, Hà Nội tháng 1.2010. 

Bác Tô đến thăm nhà

Mã A Lềnh - 
Một ngày đầu tháng 10 năm 2004 Chủ tịch Hội Nguyễn Ngọc Dương và Tổng biên tập tạp chí văn nghệ Lào Cai rủ tôi đi Sa Pa. Hóa ra là đoàn nhà văn Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật lên Sa Pa, có cả vợ chồng Bác Tô Hoài. Thăm hỏi rồi chụp ảnh với nhau xong, chúng tôi về. Chiều hôm sau, xe đỗ sịch trước cửa.
 Bác Tô Hoài lừng lững bước từ từ vào. Theo sau là bác gái. Vợ chồng tôi giữ hai bác ở lại ăn cơm, nhưng bác gái tranh thủ đi thăm cháu nuôi, là Sùng Thị Mai, hồi Bác lên Sà Phìn, nơi có dinh thự của Vương Chính Đức – Vương Chí Sình, bố mẹ cháu Mai được Bác Tô Hoài nhận làm con nuôi. Tôi tiếp Bác trong thư phòng. Con trai tôi, Mã Anh Lâm có chụp được vài bức ảnh hai anh em đàm đạo văn chương rồi cười hết cỡ. Mọi khi Bác chỉ cười mủm mỉm nhưng lần này thì Bác cười thật thoải mái làm tôi vui. Đã có lần tôi đến thăm nhà Bác ở Hà Nội, buổi tối nên không nhớ phố nào. Bác cũng tiếp tôi trong thư phòng. Cô con gái pha trà rồi lui xuống tầng. Trong câu chuyện, Bác nói có hai cuộc sống, Hà Nội và miền núi với người dân tộc thiểu số thật thà, chân chất. Tôi hỏi Bác có nhiều tình nghĩa với Lào Cai không?

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

"Đường dài mới biết ngưa hay" - Nhà văn Mã A Lềnh

Công Thế
Bạn bè gọi vui nhà văn Mã A Lềnh là Lão Mã, Mã Tiên Sinh, Mã Đại Ca tùy từng hoàn cảnh. Còn bút danh nhà văn nhiều lúc là Thạch Mã. Nói chung đều phải nhất thiết là có từ Mã. Cứ tưởng đã là mã thì phải nhanh, phải hừng hực dóng diết. Nhưng không phải vậy, trái lại rất đủng đỉnh, đĩnh đạc, đến miệt mài. Mỗi năm chí ít cũng một cuốn đầy đặn. Để rồi lão tướng ấy bước vào tuổi thất thập đã có trên

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Tản văn: “Nhớ mùa sen Hà Nội”


Nguyễn Phan Quế Mai 
Những đóa sen trăng trắng, hồng hồng đang thấp thoáng về lại trên những nẻo đường Hà Nội. Những đóa hoa còn mọng sương khẽ khàng nhô lên sau chiếc nón lá bạc màu của bao người phụ nữ bán hàng rong. Mỗi một chục bông hoa nép mình vào nhau giữa một chiếc lá sen to xanh ngắt, đợi tay người mua đón về, cắm vào những chiếc bình gốm sứ, dịu dàng tỏa hương thơm tinh khiết, thanh lọc cho từng gian phòng, từng căn nhà.
Vì lẽ người Hà Nội tất bật, và sen lại quá lặng lẽ, nên thật dễ đi qua một mùa sen ngắn ngủi mà chưa kịp nâng những đóa hoa thanh mảnh trên tay, để hương thơm ngan ngát ấp đầy lồng ngực. Những đóa sen còn chum chúm hôm nay, chỉ qua một đêm đã nở bung kiêu hãnh, khoe hết mình sắc trắng tinh khôi hoặc sắc hồng lộng lẫy. Sen đẹp và thơm khi còn đơm nụ, khi nở, và cả khi tàn. Chỉ sau một hoặc hai ngày dâng hiến hết mình cho vẻ đẹp và hương thơm, những cánh hoa sen còn tươi nguyên đã rời cuống hoa, phủ mềm xung quanh những chiếc bình sứ, để lại trong lòng người yêu hoa một sự tiếc nuối về sự mong manh của vẻ đẹp.

Bài đăng phổ biến