Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Luyên chữ trên đỉnh Sinh Ta Cha Pao

                 
                  Bài này của Công Thế đã đăng trên báo Lào Cai và wbit Lào Cai điện tử, Báo giáo dục & Thời đại. Hôm Nay nhớ đến Nầm Chầy đăng lên tặng các Thầy Cô giáo đang miệt mài gieo chữ trồng người nơi mù sương ấy. Đây cũng là bông hoa tinh thần tặng các Thầy Cô ngày 20/11. Chúc các thầy cô mãi mãi là những bông hoa thắm ngát hương giữa đời.





Luyện chữ trên đỉnh Sinh Ta Cha Pao
                                                         

                                                                       Ký của Công Thế
               Những bản làng quanh năm mây mù bao phủ, treo vắt vẻo trên sườn của ngọn núi SinhTachaPao có độ cao 2833 mét của dãy Hoàng Liên Sơn hùng vĩ. Đó là địa bàn của nhân dân xã vùng cao Nậm Chầy – Huyện Văn Bàn - Lào Cai. Nơi đây đời sống của người dân còn gặp muôn vàn khó khăn. Tỷ lệ đói nghèo trên 45%. Việc lo cơm ăn, áo mặc, hàng ngày trong đó chăm lo cho con em mình học cái chữ là cả một cuộc đấu tranh không kém phần cam go, gian khổ. Nhưng ở đó người dân đã thay đổi được nhận thức, đã biết lo cho con em học cái chữ hơn việc chọn mảnh nương tốt trồng thảo quả. Chính quyền, các tổ chức, đoàn thể xã hội đã cùng chung tay, sát cánh chăm lo cho sự nghiệp trồng người với cả tinh thần, trách nhiệm và tấm lòng nhiệt huyết, ươm mầm tương lai cho vùng cao này. Các em đã quyết tâm vượt khó, ham học, bám lớp, bám trường miệt mài rèn người, luyện chữ  chăm chỉ cần mẫn như những chú ong thợ
                                     
Gian khổ vẫn bám lớp
     Từ Quốc lộ 279 rẽ vào, chúng tôi đến được khu trung tâm xã Nậm Chày phải mất gần hai tiếng đồng hồ trên con đường lổm chổm nửa đất, nửa đá hộc, đã xuống cấp sạt lở tứ bề. Con đường quanh co lằng ngoằng cứ dốc ngược lên trời xanh. Một bên là vách núi cao dựng đứng một bên là vực sâu hun hút. Người cứng bóng vía đến mấy đến đây lần đầu cũng phải nín thở, thót tim đành phó thác tính mạng gửi cả vào tay lái bác tài. Đây cũng là con đường duy nhất đến được xã bằng ô tô. Còn từ đó xuống các bản là những vệt đường mòn chỉ có những chiếc WinTầu, MinkhuKhờ với những tay lái lụa người bản địa điều khiển, mới có thể chinh phục các con đường vào bản.
     Mấy năm gần đây được sự quan tâm của nhà nước nhất là các nguồn vốn của các chương trình 134, 135 của Chính Phủ đầu tư xây dựng, cơ sở hạ tầng ở đây được nâng cấp khá khang trang gồm: trụ sở ủy ban xã, trạm y tế, đây cũng là nơi tập chung của cả ba trường : Mầm non, tiểu học và trường trung học cơ sở hai tầng bề thế, một khu nhà nội trú cho cả thầy, cô và các em học sinh đã tạo lên diên mạo của một trung tâm hành chính cấp xã. Tuy nhiên hành trình kiếm tìm con chữ của các em học sinh nơi đây còn lắm nhọc nhằn, gian khó. Có đến mới thấu được cái vất vả, khó khăn, thiếu thốn của các em, Sự cực nhọc của các thầy cô giáo cắm bản. Nhìn những thiên thần bé nhỏ mà lòng chúng tôi tràn lên niềm thương cảm. Những khuôn mặt ngây thơ, nhem nhuốc, quần áo lấm lem, những bàn chân trần chạy phăm phăm trên sỏi đá, nhưng em nào cũng ngoan ngoãn lễ phép. Những cặp mắt trong sáng hồn nhiên, vô tư rất dễ thương. Gặp chúng tôi các em khoanh tay trước ngực chào, rồi len lét, e ngại. Thoạt thấy đó đã biết sự “tiên học lễ “ của các em thế nào rồi. Ở thời nào cũng vậy cái Đạo, Lễ, Nghĩa, lấy làm đầu. Nhất là trong xã hội hiện nay đạo đức, lối sống, bản sắc truyền thống của dân tộc mình cần gìn giữ. Điều đó thấy mà mừng.
Sự nhút nhát của các em cũng dễ hiểu đó là những thiệt thòi của trẻ em vùng cao. Những ngăn cách về địa lý, địa hình, điều kiện kinh tế, văn hoá xã hội, là những rào cản khiến nhiều em còn tự ty, tự kỷ. 
     Hàng ngày ngoài thời gian lên lớp ra các em phải lên núi lấy củi, vào rừng hái rau, lấy măng về làm thức ăn. Những ngày nghỉ các em còn ra suối bắt cá để cải thiện chất tươi. Hầu hết gia đình chỉ cung cấp gạo và muối. Hai thứ chính này nhiều khi cũng khó khăn vì nhiều gia đình những ngày giáp hạt cũng lâm vào cảnh gác niêu chờ gạo cứu tế. Các thầy cô còn phải bớt cả khẩu phần ra để giúp hỗ trợ các em.
Tôi lại nhớ đận trước đến thăm các em tại Nâm Xây.Tới giờ nghỉ cơm trưa chúng tôi tạt qua khu nội trú thấy các em đứa đứng, đứa ngồi, hỏi các em đã ăn cơm chưa? Không thấy trả lời, ngó vào bếp thấy lạnh tanh, tôi lên hỏi các cô thì ra các em hết gạo. Vậy là cô xách xô đổ những hạt gạo cuối cùng trong tuần của mình đi nấu cho các em. Nghĩ mà thất xa xót cho cả thầy lẫn trò.
  Những dịp nhận được tiền trợ cấp của nhà nước đối với đối tượng con em nghèo, được các cô mua giúp cá khô về cải thiện gọi là ăn tươi. Ở đây cái gianh giới nghèo đói và cận nghèo đói nó mong manh lắm, khó phân biệt, nhấp nhỉnh hơn nhau “nửa chỏm tóc”. Mấy năm về trước chưa có trường bán trú, nỗi gian truân kiếm tìm con chữ còn vất vả gấp nhiều lần bây giờ. Các thầy cô cùng các em vào rừng chặt nứa, vầu dựng lán tạm để ở. Nhưng mưa rừng, gió lốc lay lật như muốn thử sức thầy trò.
 Hàng ngày đến giờ nấu ăn là các em lại nụi hụi đi lo nấu nướng, Bốn năm em chung vào một nhóm. Thực ra bữa ăn của các em rất đơn giản. Một nồi nấu cơm, một xong nấu canh rau rừng với muối. Bếp nấu là mấy hòn đá kê chụm lai. Em Giàng A Lểnh học sinh lớp 6 tâm sự : Nhiều khi chúng em hết gạo không dám báo thầy cô, chúng em phải nấu cháo ăn thôi. Chúng em còn vào rừng đào củ sắn, củ mài về ăn thêm... Những lời tâm sự chân thành đến mộc mạc nghe sao mà xa xót . Tôi lại miên man suy nghĩ  so sánh giữa các em sống trên đỉnh Hoàng Liên mù sương này với nơi phố xá. Ôi sao mà nhiêu khê thế. Đành rằng vẫn biết sự so sánh nào cũng đều khập khiễng cả.
     Sự học khó khăn gian lan là vậy nhưng nhờ sự vận động và quyết liệt của chính quyền địa phương. Tôi nhớ mãi câu nói của ông Vàng A Thống Chủ tịch ủy ban xã, trong buổi họp với các gia làng trưởng bản:  Đói bụng thì lên rừng kiếm củ mài, củ sắn. Đói bụng dân ta không bỏ chữ, bỏ chữ là đói cả đời..! Ôi sao ma hay thế, chí lý thế, cái lý lối của người miền núi nghe mà thâm thuý như đánh dục vào cột. Cán bộ ở đâu cũng tâm huyết như thế thì  dân ta được nhờ, sự học, trí tuệ Việt Nam còn bay cao, bay xa.
Một điều đáng nói nữa ở vùng đất nghèo là sự nhiệt tình của các thầy cô, những giáo viên cắm bản. Các thầy cô là những ngọn đuốc thắp sáng nơi bản làng. Là những tuyên truyền viên tích cực trong việc gieo chữ trồng người nơi miền sơn cước này. Chính lòng nhiệt tình, tính kiên trì, các thầy cô đã giúp các bậc phụ huynh thay đổi được nhận thức, giúp các em ham mê học tập, bám lớp, bám trường. Trường THCS Nậm Chầy có 238 học sinh gồm 8 lớp thì có đến 198 em là ở nội trú các em đến từ 8 thôn bản, nơi xa trường nhất là thôn PxiNgài cũng đến hơn 20km. Thầy Chu Quốc Tùng hiệu trưởng trường THCS cho biết : Các em ở bản xa mấy năm trước thường bỏ lớp, các thầy cô phải thường xuyên đi đến từng gia đình vận động, thuyết phục các em đến lớp. Tỷ lệ học sinh chuyên cần đạt thấp. Từ ngày có trường bán trú dân nuôi các em đến lớp đều hơn tỷ lệ học sinh chuyên cần tăng lên, đi đôi với đó là chất lượng học tập cũng tăng cao rõ rệt.

       Mái nhà bán trú dân nuôi - điểm tựa ươm mầm ước mơ.
            Nậm xây cũng như các xã vùng cao khác trong Huyện Văn Bàn. Là những xã đặc biệt khó khăn, nơi sinh sống của đồng bào các dân tộc thiểu số trình độ dân trí còn thấp. Hệ thống hạ tầng cơ sở còn thấp kém, giao thông đi lại khó khăn, địa hình chia cách mạnh, dân cư phân bố tản mát. Những rào cản đó ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp giá dục. Trong những năm gần đây Đảng, Nhà nước đã đầu tư bằng các Chính sách sát thực, hiệu quả, dành cho giáo dục. Đặc biệt tứ khi có mô hình trường bán trú dân nuôi. Phong trào học tập ở huyện vùng cao này đã phát triển cả về lượng và chất. Em Vàng A Trư vô tư nói:  từ ngày có nhà bán trú chúng em không phải đậy sớm lội suối, đội mưa rét đi học nữa. Nhà bán trú cũng là nơi nuôi những giấc mơ đã thành hiện thực. Năm học vừa qua em Vàng A Lê đã chúng tuyển vào đại học giao thông vận tải. Đã trở thành một sự kiện mà ở xã vùng cao này chưa mơ thấy bao giờ. Đây cũng là tấm gương cho các em soi chung.
             Theo anh Trần văn Tẩy cán bộ tổng hợp phòng giáo dục huyện cho biết năm học 2009-2010 tỷ lệ học sinh học sinh vào lớp 1 đạt 100% . Tỷ lệ học sinh chuyên cần đạt 96,51%. Tổng số phòng bán trú dân nuôi trên toàn huyện 106 phòng trong đó 35% là nhà xây kiên cố còn lại là nhà tạm . Tổng số học sinh THCS  có 6 927 em thì có 853 em là học bán trú dân nuôi.  Bà Trần Thị Việt Phó phòng giáo dục đào tạo Huyện Văn Bàn cho biết : Mô hình trường bán trú dân nuôi đem lại hiệu quả rất tốt Nhu cầu về nhà ở cho học sinh đang rất cấp bách, năm học mới này cần phải có 75 phòng học nữa. Giải quyết chỗ ăn chỗ ở cho học sinh năm học mới đang gặp nhiều khó khăn. Ngay tại trường THCS Nậm Chầy là một trong những xã có tỷ lệ học sinh bán trú đông đến 240 em. Nếu cứ 2 em  một gường thì cũng phải cần thêm 4 phòng để cho các em sinh hoạt nữa. Thông qua các tổ chức xã hội, các nhà tài trợ, bằng hình thức kêu gọi sự giúp đỡ, ủng hộ. Các đơn vị đỡ đầu theo chương trình giúp đỡ xã 135 giai đoạn II của Chính Phủ. Nhiều đơn vị đã rất quan tâm tham gia hỗ trợ xây dựng nhà bán trú dân nuôi và hàng năm tham gia đóng góp vào quỹ khuyến học của xã. Như Công ty khoáng sản Lào Cai, Công ty CP khai thác chế biến KS Lào CaiTừ đó đã tạo lên phong trào toàn dân chăm lo cho giáo dục vùng cao.
            Mô hình nhà bán trú dân nuôi đã tạo điều kiên các em được bám lớp thường xuyên hơn. Các em ý thức tự lập cao, mặc dù xa gia đình, thiếu sự chăm sóc của cha mẹ nhưng các em đã rèn luyện tự tin trong cuộc sống. Mô hình này không những phát huy hiệu quả góp phần nâng cao chất lượng giáo dục mà còn tác động to lớn đến việc làm thay đổi nhận thức của đồng bào các dân tộc về học tập của con em mình.
            Hoàng hôn đang xuống nhuộm vàng trời chiều, ông mặt trời đã lẩn khuất sau đỉnh SinhTaChaPao. Những dòng sông mây đang bồng bềnh mờ ảo đưa núi rừng, bản làng vào đêm. Ánh đèn điện đã lan tỏa trong khu nhà bán trú dân nuôi. Dưới mái nhà này các em đang miệt mài luyện chữ xây những ước mơ. Và ở đó đang loé lên như những anh sao lấp lánh giữa vùng rừng núi bao la.

                                                           
                                                            C .T
                                                 



         Và đây là một bài cũg đã đăbg trên báo lào Cai hồi tháng 4,5 gì đó mình không nhớ cụ thể .



           Hướng về Nâm Chầy bằng những tấm lòng

   Công ty TNHH một thành viên khoáng sản Lào Cai là một doanh nghiệp trực thuộc Tỉnh. Với ngành nghề kinh doanh khai thác chế biến khoáng sản. Trong những năm qua Công ty luôn luôn phát triển sản xuất kinh doanh có hiệu quả đạt những thành tích cao đã được nhiều phần thưởng của các cấp ghi nhận. Ngoài những việc sản xuất kinh doanh Công ty luôn chú trọng làm tốt các công tác xã hội. Phát huy tốt vai trò của các tổ chức xã hội như Công đoàn, Đoàn thanh niên, Hội chữ thập đỏ, Hội cựu chiến binh. Trong đó vai trò của Hội chữ thập đỏ luôn được thể hiện đi tiên phong trong phong trào nhân đạo, bằng các việc làm cụ thể như giúp đỡ các gia đình khó khăn tham gia phòng chống thiên tai, lũ lụt. Giúp đỡ cấc nạn nhân chất độc Da cam - Diôxin. Hội đã thực hiện tốt các chỉ tiêu của các cấp phát động đảm bảo kịp thời có hiệu quả. Đặc biệt Công ty được phân công giúp đỡ xã vùng cao 135 giai đoạn II của Chính Phủ. Đó là xã vùng cao Nậm Chầy Huyện Văn Bàn. Hội đã luôn luôn chủ động tham mưu cho cấp uỷ, ban giám đốc Công ty tạo điều kiện thuân lợi trong công tác nhân đạo. Trong những lần đi về cơ sở giúp đỡ nhân đạo đã được CBCNV Công ty nhiệt tình hưởng ứng. Có những chuyến đi đã để lại cho tôi nhiều những câu chuyện ấn tượng khó quên, đó là lần xuống xã Nậm Chầy cứu trợ gạo và quần áo cho các cháu học sinh trường bán trú dân nuôi.  
Chiếc xe của chúng tôi nhọc nhoài trên con đường đèo lầy lội, heo hút, hiểm trở. Từ Dương Quỳ vào trung tâm xã Nậm Chầy chỉ có 20 km. Vậy mà chúng tôi phải đi mất hơn một tiếng, bởi sau nhiều ngày mưa rầm gió bấc, các ổ trâu, ổ bò đã trở thành những ao, những vũng, nhiều đoạn tưởng như xe không qua nổi. Trong sương giăng mịt mù, núi non điệp trùng, cái giá lạnh cứ như cứa da, thịt. Trên các sườn đồi nhiều người dân vẫn đang cặm cụi cuốc nương, nhiều em nhỏ vẫn miệt mài cùng mẹ nhổ sắn. Một chị phụ nữ vừa địu đứa con chừng hơn một tuổi mặt tím tái, trước ngực vẫn đeo một gùi sắn lầm lũi đi trong giá lạnh. Tiện đường chúng tôi xuống đi bộ cùng và mang giúp gùi sắn. Vừa đi tôi vừa gợi chuyện : “ Sao chị không cho cháu ở nhà? giá rét thế này cho nó đi nương thì ốm đấy” Chị trả lời hồn nhiên “ Nó quen rồi mà , ở nhà không ai trông nó nớ” Nghe những lời tâm sự chân chất của người dân mà sao tôi thấy xe lòng. Nhìn những em nhỏ áo chưa đủ ấm, các bà mẹ cặm cụi trên đồi nương trong sương giá rét. Cuộc sống của người dân nơi cùng cốc này còn quá gian nan.
Trong mấy ngày qua liên tiếp các đợt không khí lạnh tràn về nhiệt độ nhiều ngày ở đây xuống tới 2-3 độ c, người dân nơi đây phải gồng mình lên chống rét đặc biệt là các cụ già và em nhỏ.  Theo ông Giàng A Thống chủ tịch xã Nậm Chầy cho biết : Do điều kiện khó khăn nhưng xã đã chủ động giúp đỡ những gia đình khó khăn về lương thực trong dịp giáp hạt. Song số lượng có hạn nhất là các cháu học sinh bán trú nếu không được các tổ chức giúp đỡ thì còn nhiều khó khăn lắm!. chính quyền và nhân dân nơi đây còn phải đối mặt với nhiều khó khăn về sinh hoạt do ảnh hưởng thời tiết, khắc nghiệt trong đó giúp đỡ nhân dân khắc phục khó khăn, đặc biệt giúp đỡ những những gia đình chính sách, những hộ nghèo.
 Toàn xã 100% là dân tộc H Mông, trình độ dân trí thấp, tỷ lệ đói nghèo còn cao xấp xỉ 47 %. Lương thực hàng ngày chủ yếu là bằng mèn mén “ngô” và sắn, cuộc sống của bà con còn rất nhiều khó khăn. Từ những khó khăn đó cũng ảnh hưởng đến việc học hành của con em ở đây.  Thầy  Nguyễn Hồng Tài Phó hiệu trưởng trường THCS cho biết: Trường hiện có 189 em là học sinh bán trú dân nuôi, với mô hình trường bán trú rất có hiệu quả,  tỷ lệ học chuyên cần của các em rất cao. Cũng theo thầy Tài cho biết, bình quân mỗi một ngày các em ăn hết 100 kg gạo và các chi phí khác cho thực phẩm, mà nguồn kinh phí chủ yếu từ chương trình 112 của Chính Phủ hỗ trợ cho con em thuộc hộ nghèo và nguồn giúp đỡ ủng hộ của các tổ chức, cá nhân nên việc lo gạo cho các em luôn là nỗi lo thường trực của các thầy cô gieo chữ nơi đây.
Lắm được tình hình khó khăn đó, nhiều năm nay Hội CTĐ Công ty TNHH một thành viên khoáng sản Lào Cai, đã tham mưu cho Lãnh đạo Công ty. Được sự đồng tình của ban giám đốc Hội đã phối hợp cùng các đoàn thể như Công đoàn, Đoàn thanh niên, Hội cựu chiến binh cùng cán bộ công nhân viên đã thường xuyên cử cán bộ nắm bắt tình hình của xã và quyên góp, giúp đỡ kịp thời đúng mục đích, thiết thực và hiệu quả. Những việc làm được thể hiện như cùng ngành Công nghiệp xây công trình nhà bán trú dân nuôi, mua sắm các trang thiết bị phục vụ cho các cháu học tập, gường nằm, chăn màn, bàn nghế, máy vi tính và các phương tiên nghe nhìn. Từ đó đã giúp các em tiếp cận những tiến bộ của xã hội, giảm bớt đi  thiệt thòi. Cứ mỗi mùa đông đến các em lại được các tổ chức đoàn thể Công ty mang áo ấm đến sẻ chia tấm lòng để chống rét mùa đông. Ngay như đợt rét đầu năm 2011 Công ty đã mang theo 1 000 kg gạo và gần 250 áo ấm để hỗ trợ các em. Ông Nguyễn Hữu Chỉnh Chủ tịch hội chữ thập đỏ Công ty cho biết: Chúng tôi giúp các em học sinh nơi đây không những là nghĩa vụ mà là tấm lòng đối với đồng bào mình, giúp các em có điều kiện để níu giữ con chữ. Được biết năm 2010 Công ty đã giúp xã hai tấn gạo và nhiều thiết bị khác tổng giá trị đến 60 triệu đồng.
Biết tin chúng tôi đến trao áo ấm và gạo hỗ trợ các em trường bán trú. Cán bộ xã và các thầy cô cùng các em đã có mặt để đón chào với các khuôn mặt hồ hởi phấn khởi. Những giúp đỡ của công ty TNHH một thành viên khoáng sản Lào Cai với giá trị cũng không đáng kể so với sự thiếu thốn khó khăn nơi vùng cao này những đây là những tấm lòng như những ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tấm lòng giữa mùa đông giá lạnh. Nghĩa cử cao đẹp với đồng bào vùng cao vùng khó khăn. 
                                                         

      Bài ảnh của Công Thế
                                                              C.T
 


 


            Hồn nhiên trong veo ngày khai giảng

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

Thơ: ( Quế Hằng)







21:49 11-11-2011


           Nhà thơ Quế Hằng Hiện đang sinh sống tại Hà Nội có gửi về cho chủ báo mấy bài thơ đường. Và hôm nay mình đăng lên hai bài trước để bạn đọc cùng thưởng thức. Xin bật mí Nhà thơ Quế Hằng là chị gái giáp mình, hiên đã ra mắt một tập thơ đường và chuẩn bị tập thứ hai. 
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhVTMOLJZ_VZg3fbzUuYZ72h30Q0hHZsZAZgr4WmmKGm4VqDaip7G4yLrItD809L-D-TVoDcQnbbLNGgvW7tbazQuyzqoMr8HcGQ74oTr2fV4Gb_NpjmGBKXz-HmSVrkwqsfYQ3YgNW51w/s1600/81.jpg
Ảnh chỉ mang tính minh họa
CÔ ĐƠN 2
Quế Hằng
Cô đơn đến thế, tái tê lòng
Mong bạn gọi hoài nổi  bão giông
Một mái nhà đơn buồn sớm hạ
Đôi phên cửa vắng lạnh chiều đông
Thùng thư trắng bệch không ai khoắng
Điện thoại vàng khè chẳng kẻ trông
Vườn tược héo khô mong tưới tắm
Ước ao có được trận mưa nồng

Giống nhà : thơ (Quế Hằng)


Đăng ngày: 22:10 28-10-2011
GIỐNG NHÀ
Quế hằng tặng cậu và các em(QH vô tình tim thấy blog của em trai thấy bức ảnh 
Đây là cậu QH và các anh em họ)

Thấy ảnh nhà ta bỗng lệ nhòa
Tưởng hình của mẹ bóng người cha
Tấm lưng còng xuống như lưng cụ
Mái tóc bạc phơ tựa tóc bà
Duyên thế miệng cười nòi đức độ
Hiền ghê mắt liếc giống nhân hòa
Đấy em, đây cậu, kia cô chú
Tiên tổ hiện về thật đó a

Hão ( Tự sướng)

 Nguyễn Quang Lập 

HÃO!

Có điều rất lạ là, khi biết NOWC (New Open World Corporation) “không phải là một tổ chức quốc tế (organization), đó chỉ là  một công ty tư nhân” như ông Nguyễn Xuân Thắng (Phó Chủ tịch Thường trực kiêm TTK Hiệp hội UNESCO Việt Nam, Tổng biên tập Tạp chí Ngày Nay) đã loan báo, nghĩa là sự công nhận của NOWC không có một  gram giá trị gì , thế nhưng từ quan đến dân đều nô nức nhắn tin và hân hoan vui mừng khi  thắng lợi trong vụ bầu chọn Vịnh Hạ Long là một trong 7 kì quan của thế giới. 
Thậm chí “chúa đảo Tuần Châu” Đào Hồng Tuyển,  một người lọc lõi trong kinh doanh, ” đã nhảy cẫng lên sung sướng, hạnh phúc khi thấy tên Vịnh Hạ Long của Việt Nam trong danh sách Top 7″ .  Nhà báo Phan Lợi, một nhà báo khá điềm tĩnh và sâu sắc, cũng khuyên mọi người “Không nên chỉ trích bầu chọn vịnh Hạ Long” vì theo ông: “Thậm chí nó lại khẳng định một chân lý rằng khi một sáng kiến tốt được đưa ra, được giải trình và truyền thông hiệu quả, thì dù tác giả của sáng kiến ấy chỉ là một tổ chức tư nhân ít tên tuổi nó cũng nhận được sự quan tâm, ủng hộ của triệu triệu người dân và sau đó là quyền lực từ các nhà nước.”
Thế nhưng nếu đặt câu hỏi ai tạo ra sự thừa nhận này, sẽ biết ngay sự vô nghĩa và bệnh rởm đời của chính chúng ta. Vịnh hạ Long được thừa nhận 1 trong 7 kì quan thế giới, trước hết là do  24 triệu tin nhắn của người Việt bầu chọn mà không dựa vào bất kì một tiêu chí nào. Thậm chí cuộc bầu chọn thả giàn nhắn tin thế này thì một nhà giàu như ông Tuyển chỉ cần ném ra vài chục tỉ bạc cũng thừa sức đưa Vịnh Hạ Long lọt tốp 7 chả cần có cuộc vận động rầm rộ trên phạm vi toàn quốc như thế này. Theo cách này, nói như một blogger, chỉ cần một vài chục tỉ bạc, ta có thể bầu Việt Nam là một trong 7 nước giàu nhất thế giới!
Đây là cách để Hạ Long dành thắng lợi!
Cuộc bình chọn là vậy đấy, còn NOWC là ai thì mọi người đã rõ. (Nếu ai chưa biết NOWC là ai, là thế nào? Nghĩa là  Hạ Long trở thành một trong 7 kì quan mới của thế giới  không do thế giới nào bầu chọn cả mà do chính người Việt bầu chọn cho người Việt,  một trò lố đến thế lẽ nào những chính trị gia va đại gia không nhận ra, rất khó hiểu.
Lấy cớ rằng “Nhiều người ở Canada tỏ ra thất vọng khi Vịnh Fundy của họ không lọt vào danh sách – chính phủ liên bang và cấp tỉnh của Canada đã tốn 750.000 đôla trong bốn năm vì cuộc bầu chọn”,  “Tổng thống Indonesia và Philippines, hai nước ASEAN có danh thắng lọt vào bảy kỳ quan, cũng đã ra lời kêu gọi dân chúng bỏ phiếu”, ” tổng thống Bronisław Komorowski và hai cựu tổng thống Lech Walesa và Aleksander Kwaśniewski, đã gặp chủ tịch của New7Wonders để vận động phiếu bầu cho vùng hồ Masurian của họ” , “tổng thống Lee Myungbak cũng xuất hiện để bỏ phiếu và kêu gọi người dân ủng hộ đảo Jeju” v.v để khẳng định cuộc chơi của NOWC thực sự là sân chơi quốc tế và có giá trị là rất sai lầm, vì NOWC thừa sức giở mấy trò PR cũ rích đó, ai còn lạ gì.
Còn nhớ những năm 80 thế kỉ trước, phong trào Niệu liệu pháp, toàn dân nô nức uống nước đái, cũng vì mấy thông tin đại loại tổng thống nước này chữa bệnh ung thư bằng nước đái, vợ thủ tướng nước kia lành bệnh loét dạ dày chỉ sau chục ca nước đái… chuyện này chắc nhiều người còn nhớ.
Chiều nay thấy thằng cu Hải, một đồng nghiệp của mình, hân hoan loan báo trên VTV2 “thắng lợi của cuộc bầu chọn”  và ” niềm hy vọng cho tương lai Hạ Long”,  bất chợt cười phì. Thời này mà báo chí và các quan gia lẫn đại gia tin rằng nhờ vào sự công nhận của NOWC, một kẻ vô danh, Hạ Long sẽ được thế giới biết đến, du lịch Hạ Long tha hồ hốt bạc, quả thật không có gì hoang đường hơn thế.
Báo chí có thể vì dại khờ, vì cả tin, vì sợ hãi mà a dua hoặc đành phải a dua theo trò chơi nói thật là cực kì lố bịch kia, nhưng vô lẽ các chính trị gia và các đại gia không nhận ra đó là sự lố bịch hay sao? Có, chắc chắn là nhận ra. Nhưng cũng như các cuộc chơi khác, thoạt kì thủy là do một ông hâm như ông Nguyễn Minh Hồng xui, sau thấy mình lỡ dại rồi nhưng không dám tự thú và rút lui, đâm lao đành phải theo lao, đành phải làm ầm ĩ lên trước khi đẩy nó vào sự lãng quên, cốt để bảo toàn sĩ diện cho nhà quan, trò chính trị xưa nay đều thế cả. Vì thế mình thấy sự hân hoan mừng thằng lợi Hạ Long mới thảm hại làm sao, mới đáng xấu hổ làm sao.
Việc cả nước nô nức nhắn tin, ông bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh còn đem cả đứa cháu 5 tháng tuổi ra nhắn tin nữa kìa, không khẳng định chân lý nào đâu nhà báo Phan Lợi ơi. Cũng như trò đuổi chim sẻ của Mao, ý thức thần dân cùng với nỗi sợ hãi khiến dân nô nức  đuổi chim sẻ,  vì thế Mao dễ dàng biến trò đuổi chim sẻ thành ” ngày hội lớn của toàn dân” đó thôi.
24 triệu tin nhắn, mỗi tin nhắn 600 đồng, vị chi là 14.400 triệu đồng, đổ ra cả đống tiền để mua lấy một chữ Hão!
Than ôi, đường đến tương lai càng dài lâu càng lú lấp, ngoảnh về đâu cũng thấy Hão, chỉ thấy Hão không thôi chẳng thấy gì. Đến nỗi nhà tu hành cũng không sao thoát được chữ Hão, hết hòa thượng thích huân chương đến hòa thượng thích hư danh. Hu hu

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Bay cùng mùa thu

VĂN CÔNG HÙNG

BAY CÙNG MÙA THU

những quả trám bửa ra mùa thu
tím rịm miền ẩm ướt
gió qua hanh hao rờm rợp
lô nhô đồi ong óng trung du


có lẩn tránh nhau được không
mùa thu dài lắm
nắng miên man cúc áo
chân trần sóng sánh mắt rơi


em ra ngõ gặp miền quên
ao làng thon thót
gánh nước đêm rưới đầm cỏ
sương nhòa nhòa khuya khuya


mùa thu anh nhớ em những con sông bất tận
ngập hương giang cảm giác không bờ
thế mà trung du nối lại
con đê chiều lững thững giăng ngang


mùa thu anh bay cùng mây trắng
phương nam kẻ giữa trời một nhúm xanh
anh lơ lửng thấy mình như hạt cát
đẫm sắc thu nhè nhẹ chiều


mùa thu nhớ em chẻ đôi hạt trám
đóng xuống nền nhà khoảnh khắc cùng bay


ngày rạn vỡ chiều bung như biển động
cơn bùng lên em bẫng nhẹ cười...

          chuyến bay Pleiku- Sài Gòn chiều 25/ 10/ 2011

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Mùa hoa sữa

                                                                                   
                                                                    Tản văn của Công Thế
              Buổi sớm tản bộ trên con phố tĩnh lặng. Bầu trời bàng bạc màu chì,  những đỉnh núi xa xa tắm mình trong màn sương xám bạc màu chì. Hơi sương se se lạnh, trời đất đang rục rịch chuyển mùa. Bầy chim nhàm chán với những giọng ca cháy bỏng mùa hè đang lảng tránh đâu đó trong các vòm xanh. Mặt trời rốn muộn những tia nắng vàng chao nghiêng đón một ngày mới. Đang miên man với những cảm giác mông lung. Bất chợt khứu giác tôi được đánh thức bằng hương thơm dìu dịu, ngọt ngào, một cảm giác khoan khoái dễ chịu đến ngây người. Đúng rồi, hương hoa sữa..!
             Chẳng xa lạ gì ấy vậy mà cứ mội độ hoa nở lại thấy mình bâng khuâng đến lạ.  Bàn chân như bị níu kéo, một phản xạ tự nhiên, ngửa mặt nhìn lên tầng không hít căng lồng ngực từng hơi dài đón nhận. Một đặc ân thiên nhiên đất trời ban tặng. Từng chùm hoa sữa trắng màu ngọc tinh khiết, dầy đặc như những mâm xôi nhỏ dập dìu đung đưa trong gió sớm, đua nhau toả hương thơm ngát. Quy luật của trời đất linh ứng với vạn vật trên trần gian. Đúng tiết Hàn Lộ khí trời mát mẻ, không khí như loãng ra, tâm hồn ta như cũng lơi lỏng bay bổng vuốt nhỏ theo không gian. Những ngột ngạt của mùa hạ như tan biến từ khi nào. Bất giác tôi nhớ tới câu thơ man mác buồn của nhà thơ Nguyễn Bính: “Người về để lạnh phòng không/Thu rơi từng cánh cho lòng nhớ thương.” Và từ đâu đó trong không gian thoáng đãng thoảng vọng giọng hát ngọt ngào như một lời nhắn nhủ ân tình. Lời bài hát của nhạc sĩ Hồng Đăng:” ..Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm, có lẽ nào anh lại quên em…có lẽ nào anh lại quên em…”Tôi lục tìm những mốc thời gian. Vậy là chỉ còn tròn tháng nữa là đến tiết Lập Đông. Cái khoảng giữa hai tiết trời này, cũng là thời điểm hoa sữa nở rộ nhất.


               Đêm đêm dưới ánh trăng suông dọc các con đường, đâu đâu cũng ngát ngát hương thơm. Mùi thơm giăng giăng các ngả, giăng mắc vào từng ô cửa sổ, lan toả vào các ngõ ngách, sâu thẳm dịu êm. Hoa sữa như níu những bước chân yêu thương xích lại gần nhau, chắp cánh những đôi uyên ương vào mùa xây tổ.
Kể cũng lạ, trong khi thời tiết chuyển mùa, cũng là thời điểm các loài cây đang chuyển nhựa sống vào thân, vào cành để dồn sức chống chọi với tiết đông giá lạnh. Ấy vậy mà hoa sữa lá vẫn xanh rì, tràn trề sức trẻ và đang rục rịch vào mùa sinh nở. Từng tán lá xoè ô tầng lớp. Mỗi tán lá xoè ra như những bàn tay, với các ngón mềm mại mỏng tang đỡ lấy từng chùm hoa. Bao nhiêu chùm hoa bấy nhiêu bàn tay nâng đỡ. Khi đêm về màn sương buông xuống, các đài hoa tắm mình trong không gian ấy, hít thở tinh tuý của trời đất, cương lên, nở nang, từng cánh hoa nhỏ xíu  trắng tinh từ từ bung ra. Hàng ngàn, hàng vạn cánh hoa đua nhau tỏa hương thăng hoa cùng trời đất, quyện vào làn gió mỏng manh dạt dào phóng đãng. Hương thơm đó lan toả ngạt ngào. Nhờ thế mà ong bướm sáng ra đua nhau bay lượn.
           Hoa sữa không kiêu kỳ đài các như Ngọc Lan, không sặc sỡ sắc màu như Cúc, Đào, Mai,  Hoa sữa bình dị mà thanh tao.
           Người ta nói mùa hoa sữa là mùa mộng mơ, mùa của tình yêu, tôi thấy điều đó chưa hoàn toàn đúng. Khi hương hoa lan toả từ trong sâu thẳm tâm hồn, mấy ai không xao xuyến bâng khuâng. Trong khoảnh khắc này tôi lại thấy thương chị tôi, thương phận đời tình duyên lận đận của chị. Chị kể: Ngày ấy khi mùa hoa nở cũng là những kỷ niệm quá khứ ùa về ngập tràn ký ức.  Kỷ niệm đó cứ theo năm tháng cuộc đời chị, những ngày tháng đợi chờ đến héo mòn. Cái đêm trước khi anh lên đường, cũng dưới gốc hoa sữa, trong hương thơm ngàn ngạt bao lời nhắn nhủ, hò hẹn và kèm theo anh tặng chị cành hoa sữa tinh khiết nồng nàn. Hương sữa đã ép vào tâm hồn chị từ hồi nào...
             Rồi anh khoác ba lô theo đoàn quân hối hả ra chiến trường. Nơi có những tia chớp loằng ngoằng xé rách màn đêm. Chị linh cảm thấy cả mùi khói của bom đạn, sự khốc liệt của chiến tranh và trong chị dậy nên điều gì bất an.
               Đêm đêm dưới gốc hoa sữa, chị bứt những chùm hoa dâng lên cầu nguyện, mong anh tránh được hòn tên mũi đạn, mong được sự trở che... Bao mùa hoa sữa đi qua, bao ngày tháng bồi hồi ngóng đợi. Rồi mùa lại mùa hoa sữa cứ sực nức ngọt ngào. Hoa sữa vô tư đâu hiểu nỗi lòng chị. Sự khắc nhiệt của thời gian, sự khắc khoải của cõi lòng đã làm phôi phai mái tóc, tàn phá dung nhan. Hình ảnh chị chiều chiều bên khung cửa, hướng nhìn chùm hoa sữa trong ánh mắt mông lung. Những giọt nước mắt âm thầm lăn mãi chảy ngược vào tim. Chị xa xót nhớ mùa hoa sữa. Thương chị, tôi thương cả mùa hoa sữa.
                                                                                         Mùa hoa sữa : Công Thế
  
 Một số hình ảnh đẹp hoa sữa:
            Nồng nàn quấn quýt
  Duyên dáng buông mình trong nắng sớm
            "Hương cốm vỉa hè thơm từng bước nhỏ"
  Nở nang dưới nắng vàng

                      Sắc thu                                                  

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Luật chập cheng

    Luật chập cheng

    ( Nguyễn Quang Lập)
    Mấy hôm rồi ngồi nhậu với mấy ông nhà thơ, mình đùa, nói các ông làm thơ ” phản động” cho lắm vào, khéo không Quốc hội ra luật nhà thơ thì bỏ mẹ. Sáng nay đọc báo thấy có nói về Luật nhà thơ. Hi hi rõ là chập cheng, luật ôi là luật!
    Ngồi nghĩ mãi không ra tại sao lại có cái luật dở hơi này. Hay bởi vì dạo này thơ chống Tàu, thơ Hoàng Sa, thơ Biên giới, thơ biểu tình, thơ “đạp mặt”… nổi lên nhiều quá, chính quyền phải bày ra  cái luật này để đối phó?
    Hay mấy bác làm luật không phân biệt được đâu là là nhà thơ, đâu là nhà văn nhà báo kịch sĩ họa sĩ nhạc sĩ.v.v hễ ai hành nghề viết lách, sáng tác đều gọi là nhà thơ tuốt?
    Mình không đùa đâu, hễ mình rời nhà ra đường thế nào cũng có người bắt tay mình vui vẻ, nói chào nhà thơ! Hôm nọ có một ông quan đến nhà mình chơi, mình tặng ông cuốn Ký ức vụn, ông phấn khởi lắm, lật lật giở giở hết trang này sang trang khác rồi nhìn mình với cái nhìn của nhà hiền triết, nói có bài nào phổ nhạc chưa em? Hi hi. Lúc đó mình quá tiếc đã bỏ ra 35 ngàn mua cuốn sách tặng ông. Có lẽ mấy ông nghĩ ra cái Luật nhà thơ cũng giống như ông quan này, chẳng biết văn với thơ ,nhạc với kịch khác nhau chỗ nào. Thành thử thay vì luật sáng tác chung cho mọi ngành mới có cái tên Luật nhà thơ, chả biết phải vậy không?
      Bác Trần Du Lịch đã phát biểu trước Quốc hội:  “Tôi không hiểu dự án Luật Nhà thơ nó chế định cái gì mà lại được đưa vào chương trình. Chẳng nhẽ lại bắt ông kia phải làm thơ, ông này không được làm.”  Hi hi chứ sao, đã là  luật thì người ta phải chỉ ra được các điều khoản cấm chứ sao. Cô nhà thơ Bùi Khương Hà đề xuất như ri: 1. Cấm không được đọc tất cả các thể loại văn chương CM vì đó có thể trở thành cơ sở để nhà thơ xuyên tạc văn chương CM. 2. Cấm không đọc thơ HCM vào rằm Nguyên tiêu vì sự nghiệp thi ca của Bác không phải là thứ để mang ra bêu riếu. 3. Cấm không tụ tập quá 2 nhà thơ ở một chỗ vì sẽ xúc phạm danh dự của những người nổi tiếng khác. Vì lý do bảo vệ nhân quyền rất cao đẹp này, HNV (chứa chấp rất nhiều nhà thơ trong đó) đương nhiên phải giải tán. 4. Đọc thơ ở bàn nhậu, vỉa hè… sẽ bị phạt vi cảnh 500k/lần vì gây mất mỹ quan đô thị. 5. Cấm làm thơ về đề tài sex vì không thể làm triệt để bằng cha ông ta ngày xưa được! Nước ta phải tiến lên chứ không thể để quốc tế thấy ta đi lùi.
    Còn tui xin đề xuất như ri: 1. Cấm quan lại, đại gia bỗng nhiên đổ đốn ra làm thơ, đem thơ đi in, đi phổ nhạc, đi ngâm nga. 2. Cấm mấy ông làm thơ vườn ứng cử Đại biểu quốc hội.  Bởi vì đích thị những kẻ  này mới nghĩ ra ra luật điên rồ luật dở hơi, ấy là Luật nhà thơ.   Chắc chắn họ là những kẻ rất không bình thường, dân gian gọi là chập cheng. Phàm là chập cheng, ở nhà thể nào cũng làm vợ con đau khổ, ra quốc hội lên trung ương nhất định làm dân điêu đứng. CẤM, CẤM KHẨN TRƯƠNG!

    Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

    Gửi đến Pa Ri ( CH Pháp) Con Huyền yêu thương!

                Hôm  nay mẹ nhờ blocg bác Thế gửi con ít hình ngày sinh nhật của mẹ.
               Vậy lần sinh nhật này của mẹ là lần bao nhiêu rồi con biết không ? Chắc con nói phát ra ngay. 45 mùa hoa cải rồi con nhỉ. 45 mùa hoa là 45 nỗi truân chuyên vất vả. có người nói mẹ trẻ hơn tuổi, có người nói mẹ già hơn tuổi. Thôi thì tuỳ nhận định của mọi người quyền của người ta mà, con nhỉ. Có điều là năm nay mẹ thấy phấn khởi và vui nên thấy khoẻ ra.  Điều vui nhất khi ở tuổi này là các con thành đạt học hành tốt đó là liều thuốc tinh thần vô giá đấy con ạ..
            Bác Thế có blocg này đã mấy tháng rồi mẹ chả biết hôm vừa rồi bác viết bài nói về sinh nhật của bác bài " Ngày mai là cái ngày gì? " trong blocg này có  nói về mẹ thì mẹ mới biết. Con vào xem nhé vui lắm. Thế là hôm nay mẹ viết mấy lời này cho con và chuyển cho con ít hình hôm mẹ sinh nhật con xem. Huyền à ở nhà bố mẹ vẫn khoẻ mọi việc vui vẻ cả, con nhớ giữ gìn sức khoẻ vì mùa đông bên đó lạnh lắm đấy nhớ quần áo chu đáo vào nhé. Mẹ cứ mường tượng cái giá lạnh mùa tuyết rơi bên trời Âu mà thương con gái bé bỏng. Nhưng mẹ tin rằng con sẽ quen dần và hoà nhập được. Từ ngày con sang bên đó mỗi khi trên ti vi có tin tức và hình ảnh của  nước Pháp hoa lệ là mẹ luôn dõi theo. Vì phương trời đó có con gái yêu thương của mẹ. 
                Mẹ nhớ con. chào con thân yêu lúc nào rảnh mẹ lại trò chuyện cùng con.
     Ảnh bác Mến cùng cơ quan chụp hôm đó máy hơi kém một tý và XiTin quá. Thi thoảng con vào trang này của bác mà xem. Đ C : congthekhoangsan.blocg.

                                                                     Mẹ Thu Hà




      Bác Quất tặng Hoa mẹ đấy
               




                                                 Thấy mẹ của con xinh không ?

    Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

    Tình Cờ...

                                                  Tình cờ…


                                                                                                          Công Thế
               Hẳn mấy ai trên đời không có hơn đôi ba lần tình cờ. Có những tình cờ làm cho người ta từ một thằng khố rách áo ôm trở thành triệu phú, tỷ phú. Có những tình cờ làm người ta đang vui bỗng thấy buồn, có tình cờ làm người ta đang buồn cô đơn bỗng chốc trở thành niềm vui, hành phúc. Có tình cờ  nên duyên, nên nợ, nên vợ nên chồng. Và hôm nay mình có một tình cờ gặp người nhà trên đỉnh Hoàng Liên. Trước tiên mình kể chuyện tình cờ của bạn mình trước.
    Còn nhớ, thằng bạn cũng từ chuyện tình cờ. Ngày ấy tôi và hắn cùng quê, cùng đi lính một đợt, rồi sau cùng chuyển ngành về làm tại một Công ty ở cái vùng vương quốc cà phê Buôn Ma Thuột. Khi người lính trở về đời thường ngoài vài bộ quân trang  cùng đầy kỷ niệm và một những ước mơ hoài bão dọc ngang phía trước. Vậy thôi. Hai thằng dự tính ổn định nơi công việc xong sẽ đi tìm vợ để cuộc sống lâu dài. Thế rồi cứ dài dài chẳng tìm được cô nào do nhiều lý do trong đó không ngoài một phần lý do kinh tế.
     Và tình cờ nó đến một tình cờ lạ. Chả là chỗ chúng tôi ở, sát đó kế bên có một em xinh ơi là xinh, mắt ngọc mày ngài nhưng mắc chứng kiêu kỳ. Ấy là chúng tôi đoán vậy, vì chả mấy khi nhà nàng không có những chàng trai bảnh bao con nhà giầu , kể cả những đại gia đến ve vãn. Có những thằng đi xuất khẩu lao động về, vác cả bình bịch đến khoe mẽ nổ khói xanh nè. Nhưng bặt im, em chả để ý ai cứ lửng lơ con cá vàng với nụ cười nửa miệng duyên dáng. Nghĩ những chàng trai đến với nàng và nghĩ  thấy mình chả ăn nhập với ai lên cả hai chúng tôi chỉ đứng ngoài ngó lơ mà chẹc chẹc.
    Đấy cứ miên man mãi quay về cái tình cờ của nó. Hởi sao nó bảo: Rất tình cờ. Sáng nào ngủ dậy ai chả thểmtước tiên phải làm cái việc xả cái cặn tích cả đêm chứ.  Và hắn cũng thế ra cái bờ dậu có hoa dã quỳ nở, vô tư bắc ống bơm xả. Quỷ tha ma bắt ơi ! đang trai tơ hăm nhăm, hăm sáu, hầm hậm sức trai, Sáng dậy cái của ấy khác gì cái ống bơm của hợp tác xã tưới nước chống hạn, dũng mãnh như kỵ sĩ xung trận. Chả biết nàng đã tình cờ nhìn cái ống bơm đó bao nhiêu lần không biết. Nhưng nó thì bất ngờ phát hiện một hôm biết nàng lép sau cửa nén nhìn. Đã vậy sáng nào nó cũng cần mẫn cái việc như thế,  lại còn thêm động tác vẩy vẩy, miệt mài hơn là đằng khác, coi như trên thế giới xung quanh chả còn ai. Vô tư, miệt mài cho đã. Nén nhìn mãi thành quen rồi nghiện là cái chắc. Đoán chừng cá đã cắn câu. Một ngày nó sang tấn công, đặt vấn đề y  xì phóc chết đứ đừ. Chuyện tình cờ của nó mà nên vợ nên chồng thế đó. Sau nay tôi hỏi mày có hỏi vợ tại sao yêu mày không.  Nó cười hậc hậc, Vợ tao nó say là say cái ống bơm của tao những buổi sáng tinh khiết  ấy… Còn tôi cũng gặp nhiều chuyện tình cờ mà cho đến mãi bây giời có một tình cờ đã để lại cho tôi nỗi nhớ không quên, nỗi nhớ nghìn trùng tận Buôn Mê. Chuyện này để dịp khác sẽ kể sau.
    Cũng như hôm nay là một tình cờ, bất ngờ.  Ấy là mình lên Sa Pa dự đám cưới con tay bạn trước cùng đi lính với mình. Tình cờ gặp một ông anh họ theo vai vế thuộc là hàng đôi cháu dì, vì chả gặp nhau bao giời qua thằng em nói mới biết. Họ hàng thì cũng xa rồi , nếu ổng là gái thì cũng có thể dù dì với nhau được. Gọi là anh theo thứ bậc chứ ổng ít hơn mấy tuổi. .Hiện ổng đang công tác tại Bộ văn hoá thể thao và du lịch. Chức tước cũng to đùng đùng, tiền bạc rủng rỉnh quân thần tá sứ răm rắp, riêng khoản đẹp trai khỏi chê tướng mạo như Bá Tước chả thế mà chị em ối đứa sụt sùi mơ ước ngẩn ngơ. Vậy hà cớ gì mà không làm với nhau một trận lên bờ xuống thung lũng để nhớ chứ, Giọt máu đào còn hơn ao nước lã mà. Và sau đây là một số hình ảnh anh em tớ gặp nhau.
     Đứng giữa người trông giống Bá Tước là ông anh họ kế bên là phu nhân và thằng em con dì ngoài trái là bạn ông anh và mình bên này.
     Bá Tước trông phong độ lắm còn phục vụ nhân dân đồng bào dài dài.


    
    Ba anh em sau cuộc tạc thù lẩu cá hồi
     
    
    Rươu xong rồi lại Cà fé chứ hi hi




    Bác khoái nhiều sữa và bác bảo khoản này bác thích ...


    
    Sơn nữ này đã kinh hoá rồi cứ như vũ nư Sài Thành
    

    
    Trung tâm Sa Pa
    


                                   Sa Pa bồng bềng mây trôi

                 
                     Cùng phu nhân cọp cái kỷ niệm Sa Pa
       Tặng Bá Tước một bông hoa rừng thứ thiệt 100% không mông má
                 Cùng chùm hoa chuông õng ẹo

                                                               Bài ảnh C. T

    Bài đăng phổ biến