Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Ao quê !

Đào Dục Tú

         Chỉ là cái ao quê tự thuở bé thơ mà nhà báo Đào Dục Tú kéo bạn đọc  lẽo đẽo đi theo biết bao kỷ niệm từ thơ bé đến tuổi sống bằng hoài niệm. Cái ao quê tưởng bé nhỏ, mà hóa ra rộng lớn bằng cả… đời người, hạnh ngộ biết bao buồn vui.
Cảm ơn anh Đào Dục Tú

Ngày xưa ấy...trong con mắt trẻ thơ, ao làng ta rộng quá đi mất.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Làm dâu và làm tình ở Phố Cổ Hà Nội

Thư giãn cuối tuần: 

Làm dâu và làm tình ở Phố Cổ Hà Nội

Trong khi chưa tìm được tranh Việt Nam,
tạm minh họa bằng tranh cổ Nhật Bản

Truyện siêu hài về làm dâu phố, đến đi vệ sinh cũng phải mang bìa các - tông để che
Khi em ngỏ lời muốn lấy tôi làm chồng, tôi đã hỏi em rằng: “Có sợ khổ không?”. Em trả lời: “Không! Lấy zai phố cổ thì đời nào lại khổ! Mẹ em bảo, nếu Hà Nội là miếng trứng ốp-lết thì Phố Cổ là cái lòng đỏ, là tấc đất tấc vàng!”.

Chuyện “Ông Tấc” Lai Châu

                               

 Công Thế
Vừa lướt Phây thấy nàng kiều diễm vào loại khó già, khó xấu bậc nhất Trung kỳ, nhà thơ Lê khánh Mai. Thì mới hay “Ông Tấc” đang cầm quân đi hóng gió tại Nhà sáng tác Nha Trang. Cứ theo cái sự giới thiệu của nàng kiều diễm ấy thì chuyến này ông Tấc tuyển luyện đội quân tham dự trại toàn những “lực sĩ trẻ, vâm”. Chắc đấy là một cú huých mạnh mẽ về sự đổi mới của người cầm quân trên mặt trận VH-NT tỉnh Lai Châu. Kể như vậy cũng xứng với danh của thủ lĩnh cầm quân trên đỉnh Pu Sam Cáp huyền bí mù sương.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Xin đừng mê gái theo kiểu “Ông Tuyệt Vời”!

Xin đừng mê gái theo kiểu “Ông Tuyệt Vời”!

Nhà thơ Hữu Thỉnh và các nữ sinh viên Nga học tiếng Việt tại
Đại học Khoa học xã hội nhân văn, tham dự Hội nghị Quảng bá
văn học Việt Nam ra nước ngoài, Hà Nội tháng 1.2010. 

Bác Tô đến thăm nhà

Mã A Lềnh - 
Một ngày đầu tháng 10 năm 2004 Chủ tịch Hội Nguyễn Ngọc Dương và Tổng biên tập tạp chí văn nghệ Lào Cai rủ tôi đi Sa Pa. Hóa ra là đoàn nhà văn Hội liên hiệp Văn học nghệ thuật lên Sa Pa, có cả vợ chồng Bác Tô Hoài. Thăm hỏi rồi chụp ảnh với nhau xong, chúng tôi về. Chiều hôm sau, xe đỗ sịch trước cửa.
 Bác Tô Hoài lừng lững bước từ từ vào. Theo sau là bác gái. Vợ chồng tôi giữ hai bác ở lại ăn cơm, nhưng bác gái tranh thủ đi thăm cháu nuôi, là Sùng Thị Mai, hồi Bác lên Sà Phìn, nơi có dinh thự của Vương Chính Đức – Vương Chí Sình, bố mẹ cháu Mai được Bác Tô Hoài nhận làm con nuôi. Tôi tiếp Bác trong thư phòng. Con trai tôi, Mã Anh Lâm có chụp được vài bức ảnh hai anh em đàm đạo văn chương rồi cười hết cỡ. Mọi khi Bác chỉ cười mủm mỉm nhưng lần này thì Bác cười thật thoải mái làm tôi vui. Đã có lần tôi đến thăm nhà Bác ở Hà Nội, buổi tối nên không nhớ phố nào. Bác cũng tiếp tôi trong thư phòng. Cô con gái pha trà rồi lui xuống tầng. Trong câu chuyện, Bác nói có hai cuộc sống, Hà Nội và miền núi với người dân tộc thiểu số thật thà, chân chất. Tôi hỏi Bác có nhiều tình nghĩa với Lào Cai không?

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

"Đường dài mới biết ngưa hay" - Nhà văn Mã A Lềnh

Công Thế
Bạn bè gọi vui nhà văn Mã A Lềnh là Lão Mã, Mã Tiên Sinh, Mã Đại Ca tùy từng hoàn cảnh. Còn bút danh nhà văn nhiều lúc là Thạch Mã. Nói chung đều phải nhất thiết là có từ Mã. Cứ tưởng đã là mã thì phải nhanh, phải hừng hực dóng diết. Nhưng không phải vậy, trái lại rất đủng đỉnh, đĩnh đạc, đến miệt mài. Mỗi năm chí ít cũng một cuốn đầy đặn. Để rồi lão tướng ấy bước vào tuổi thất thập đã có trên

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Tản văn: “Nhớ mùa sen Hà Nội”


Nguyễn Phan Quế Mai 
Những đóa sen trăng trắng, hồng hồng đang thấp thoáng về lại trên những nẻo đường Hà Nội. Những đóa hoa còn mọng sương khẽ khàng nhô lên sau chiếc nón lá bạc màu của bao người phụ nữ bán hàng rong. Mỗi một chục bông hoa nép mình vào nhau giữa một chiếc lá sen to xanh ngắt, đợi tay người mua đón về, cắm vào những chiếc bình gốm sứ, dịu dàng tỏa hương thơm tinh khiết, thanh lọc cho từng gian phòng, từng căn nhà.
Vì lẽ người Hà Nội tất bật, và sen lại quá lặng lẽ, nên thật dễ đi qua một mùa sen ngắn ngủi mà chưa kịp nâng những đóa hoa thanh mảnh trên tay, để hương thơm ngan ngát ấp đầy lồng ngực. Những đóa sen còn chum chúm hôm nay, chỉ qua một đêm đã nở bung kiêu hãnh, khoe hết mình sắc trắng tinh khôi hoặc sắc hồng lộng lẫy. Sen đẹp và thơm khi còn đơm nụ, khi nở, và cả khi tàn. Chỉ sau một hoặc hai ngày dâng hiến hết mình cho vẻ đẹp và hương thơm, những cánh hoa sen còn tươi nguyên đã rời cuống hoa, phủ mềm xung quanh những chiếc bình sứ, để lại trong lòng người yêu hoa một sự tiếc nuối về sự mong manh của vẻ đẹp.

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

Từ núi Hoàng Liên hướng về Hoàng Sa

               
         Công Thế
Có lẽ chưa có năm nào những ngày hè lại nắng, nóng kéo dai dẳng đến vậy. Nắng chói chang như thiêu như đốt, bỏng da, bỏng thịt, đó là cái nóng do thời tiết. Và cũng những ngày này lòng dân bá tính bách Việt cảm thấy bất an, bất ổn. Sự gây hấn trắng trợn trên biển Đông của Trung Quốc đã làm lòng người nóng lên. 
Cái nóng nhiệt huyết của lòng yêu nước đang khơi dậy sức mạnh của cả dân tộc.  Những người con của núi rừng Hoàng Liên ngút ngàn Tây Bắc hòa cùng vào dòng chảy nhiệt huyết của hơn chín mươi triệu trái tim con dân đất Việt lại sục sôi, cháy bỏng dâng trào. Tất cả hướng về biển Đông, hướng về Trương Sa, Hoàng Sa thân yêu, nơi đó một phần máu thịt của tổ quốc. Bảo vệ độc lập, chủ quyền toàn vẹn lãnh

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Gửi người phụ tình

Công Thế:
Đến nước này thì cũng không thể ý nhị với em hơn được nữa
Thôi thì cứ phớ trắng nó ra
Cha ông đã sinh ra ta
Biết đứng lên từ bàn chân đất
Biết nhịn nhường san sẻ yêu thương
Và chắt chiu xây tình bằng hữu
"Cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng"

Cái mà Trung Quốc muốn ở Việt Nam chưa chắc đã là dầu hoả, mà là sự thần phục vô điều kiện...



Ngô Bảo Châu
NQL: Ngô Bảo Châu đã điểm rất đúng nỗi lo lắng của dân chúng. Cảm ơn Ngô Bảo Châu. Xin nói leo anh một câu thế này: Cái mà dân chúng xuống đường biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc chưa chắc đã là dầu hoả,  mà là sự căm giận TQ buộc VN thần phục vô điều kiện....Nếu ngày mai 18/5 các cuộc biểu tình bị cấm đoán... không biết chuyện gì sẽ xảy ra? Thật đáng sợ.

Nhớ lại năm 1979, lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình tuyên bố dạy cho Việt Nam một bài học. Trong bối cảnh hiện tại, chúng ta phải cố mà nhớ ra bài học của họ Đặng . 

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Đại hội vợ các nhà văn



Truyền hình trực tiếp
Nguyễn Quang Lập 
NQL: Bài ni tui viết lâu rồi, đăng lại để lưu, kẻo sợ mất.

 Xin chào tất cả các bạn! Tôi muốn nói rằng, vâng, tôi muốn nói rằng tôi đang đứng trước hội trường Ha Dong Lion.

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp ngừng viết

anha-van-6878-1398064505

Sau “Vong bướm”, một thể nghiệm với chèo cổ, đã hơn 2 năm Nguyễn Huy Thiệp không xuất hiện trên văn đàn. Ông quyết định dừng hẳn nghiệp sáng tác ở tuổi 65.
  Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp chia sẻ, thời gian vừa rồi ông ốm một trận “tưởng ra đi rồi”. Hơn 4 tháng qua, ông bị thoát vị đĩa đệm cộng thêm đau thần kinh toại, đau hết nửa người không đi được đến nỗi phải bò lê bò càng. “Giờ khỏi đến 85 – 90% là may lắm rồi chứ mấy tháng trước thảm hại, khủng khiếp, đáng sợ lắm”, tác giả Tướng về hưu nhớ lại.
Nói về vị “thuốc tiên” đã cứu sống mình, ông kể đã thử chữa thuốc tây không khỏi, đông y cũng không ăn thua, may có người giới thiệu gặp được ông thầy lang ở Việt Yên, Bắc Giang. Cứ 3 – 4 ngày “thầy” lại xuống tận nhà và chỉ chữa có mấy phút trong gần 3 tháng mà ông bình phục trở lại, đi đứng như thường.

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Bản Khoang – Nơi nỗi đau chưa vơi

  Công Thế.
…Vượt đèo Ô Quí Hồ trùng điệp, trong cái nắng tháng tư vàng như rót mật, trong cái gió dập dìu, những đám mây rong ruổi, rừng thông thổn thức lay  động quẫy mặt trời. Càng làm cho cảnh sắc con đèo đệ nhất Tây Bắc thêm hùng vĩ. Trong cái xốn sang vẫy gọi càng làm cho chúng tôi háo hức trên đường hàng trình về với Bản Khoang….

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Bóng hồng duy nhất trong đời Tổng thống Ngô Đình Diệm


Bóng hồng duy nhất trong đời Tổng thống Diệm
Ông Diệm không có người đàn bà nào trong đời 
ngoài thiếu phụ bí ẩn ông Diệm gọi là “con Mệ nó”.

Sau này khi ông Diệm chấp chính, cho đến năm 1963 người ta lại càng hồ nghi rồi trở nên tin tưởng ông “bất thường sinh lý”. Quanh cái tiểu tiết đáng tò mò này, giới có ăn học lại thường đem ra phân giải theo sự ăn học. Giới bình dân thì lại rỉ tai nhau theo máu trào phúng của giới bình dân...

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Nguyễn Quang Thiều và những hồi tưởng tháng Giêng

VanVN.Net – Hồi tưởng tháng Giêng hay là những liên tưởng miên man dẫn dụ thi sỹ đến miền khai phá cảm xúc mới? Thế giới đó luôn mang trong mình những bất ngờ, bí ẩn, đầy hấp dẫn… Để “giải mật” được nó, cần phải có một trái tim nồng ấm và tâm hồn trong veo. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều dường như đã đến tận nơi đó, đã trở về và kể lại bằng những hồi tưởng…


Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Khói chiều Mỏng mảnh


                                                Khói chiều
                                        Mỏng mảnh
          Truyện ngắn của Nguyễn Thái Sơn    
                                                 
          Năm giờ sáng có tiếng còi xe. Ông Được xách cặp ra khỏi nhà. Bà Nhị vợ ông sỏ giầy đi thể dục dưỡng sinh. Huế bê chậu quần áo đầy vập ra vòi nước sau nhà.
          Giọng bà Nhị lanh lảnh:
          - Họp hành ở đâu thì họp chiều về sớm để xe đưa tôi đi chùa, ông nhớ đấy nhé!. Cái Huế giặt xong quần áo nhớ gọi anh Thắng chị Thuý dậy, con cái lớn rồi mà cứ ngủ trương ra.
          Ông Được vừa đẩy cổng vừa gắt:
          - Suốt ngày chùa với chiền, người ta còn công việc đi đây đi đó biết thế nào mà hẹn.
          Huế lấy chiếc ghế nhựa lặng lẽ ngồi vò quần áo.
          Có tiếng chim hót lảnh lót trên vòm cây sấu. Khoảng sân buổi sớm lặng lẽ trong veo. Những nhành cây như xanh hơn. Hương hoa sữa ngoài ngõ đưa vào thoang thoảng. Hai tay Huế vò quần áo mà

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

SƠN LAI – MỘT CHUYẾN ĐI


 Nguyễn Trung Kiên
Sơn La trái tim của Tây Bắc luôn quyến rũ đến mê hoặc, bởi vậy hễ có dịp tôi lại tìm cách nhao sang.
-Tháp Mường Và – Cây đa mường Hung…anh Sơn La thăm Trinh, rồi về nhà em, em dẫn anh đi quá! Thằng em thủ thỉ như tiếng “Khắp” du dương, dụ dỗ. 
Rõ khỉ! lại chọc vào máu anh: 
-Từ từ để anh tính.
Nó giáng tiếp: 
-Mai đi luôn thôi quá. 
Tóe máu ra rồi: 
-Ừ thì mai đi ông oắt.
Tranh thủ đi làm về đổ xăng, tăng xích, căn căn, chỉnh chỉnh. 
Về nhà mở tủ tống vào ba lô bộ đồ dã ngoại, lận lưng ít tiền. Vứt hết những toan tính, bộn bề cuộc sống

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

http://danviet.vn/que-nha/tam-duong-mua-hoa-ban-no/20140320085727180p1c29.htm

Tam Đường mùa hoa ban nở

 - Những ngày tháng Ba, về rừng núi Tây Bắc nói chung, Tam Đường (Lai Châu) nói riêng càng trở lên huyền ảo hơn bởi sắc hoa ban nở.

Trong sắc xanh mênh mang của rừng, của nắng vàng lan chảy, của mây trắng giăng giăng cũng là thời điểm mùa hoa ban nở. Cái sắc trắng lung linh của những cánh hoa, nhụy phớt hồng, mỏng manh, nhẹ nhàng tình tứ như những thiếu nữ Thái e thẹn bên bìa rừng, bờ suối. 

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

“Mường Ảng không xa xôi”

- Ngô Vĩnh Bình

Nguồn: Văn nghệ số 10/2014 - 11-03-2014 11:09:57 AM
Với tư cách là một trong những người đứng đầu tỉnh, đang bộn bề công việc hướng tới Kỷ niệm 60 năm chiến thắn lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/1954 – 7/5/2014), nhưng anh Nguyễn Thanh Tùng – Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Điện Biên vẫn dành trọn một buổi sáng tiếp các nhà văn quân đội chúng tôi. Anh nói, anh vốn là một cựu chiến binh…

ĐỪNG TƯỞNG DÂN KHÔNG BIẾT GÌ. NHẦM ĐẤY


TRẦN ĐĂNG KHOA
Câu chuyện đau xót này, không phải vừa xảy ra. Mà lâu rồi. Dễ đã được nửa tháng. Báo chí và các kênh truyền thông đều đã đưa tin. Vụ việc làm rúng động cả nước. Ai cũng đã biết. Chuyện cũ rồi. Nhưng lại xuất hiện tình tiết mới. Tình tiết mới nhưng vấn đề thì lại cũ. Thậm chí là rất cũ. Chúng ta cũng đã bàn suốt bấy lâu nay. Vậy tại sao những chuyện rất cũ, ai cũng đã biết ấy lại vẫn cứ xảy ra. Đó mới là điều chúng ta cần bàn.

Bài đăng phổ biến