Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp ngừng viết

anha-van-6878-1398064505

Sau “Vong bướm”, một thể nghiệm với chèo cổ, đã hơn 2 năm Nguyễn Huy Thiệp không xuất hiện trên văn đàn. Ông quyết định dừng hẳn nghiệp sáng tác ở tuổi 65.
  Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp chia sẻ, thời gian vừa rồi ông ốm một trận “tưởng ra đi rồi”. Hơn 4 tháng qua, ông bị thoát vị đĩa đệm cộng thêm đau thần kinh toại, đau hết nửa người không đi được đến nỗi phải bò lê bò càng. “Giờ khỏi đến 85 – 90% là may lắm rồi chứ mấy tháng trước thảm hại, khủng khiếp, đáng sợ lắm”, tác giả Tướng về hưu nhớ lại.
Nói về vị “thuốc tiên” đã cứu sống mình, ông kể đã thử chữa thuốc tây không khỏi, đông y cũng không ăn thua, may có người giới thiệu gặp được ông thầy lang ở Việt Yên, Bắc Giang. Cứ 3 – 4 ngày “thầy” lại xuống tận nhà và chỉ chữa có mấy phút trong gần 3 tháng mà ông bình phục trở lại, đi đứng như thường.

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Bản Khoang – Nơi nỗi đau chưa vơi

  Công Thế.
…Vượt đèo Ô Quí Hồ trùng điệp, trong cái nắng tháng tư vàng như rót mật, trong cái gió dập dìu, những đám mây rong ruổi, rừng thông thổn thức lay  động quẫy mặt trời. Càng làm cho cảnh sắc con đèo đệ nhất Tây Bắc thêm hùng vĩ. Trong cái xốn sang vẫy gọi càng làm cho chúng tôi háo hức trên đường hàng trình về với Bản Khoang….

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

Bóng hồng duy nhất trong đời Tổng thống Ngô Đình Diệm


Bóng hồng duy nhất trong đời Tổng thống Diệm
Ông Diệm không có người đàn bà nào trong đời 
ngoài thiếu phụ bí ẩn ông Diệm gọi là “con Mệ nó”.

Sau này khi ông Diệm chấp chính, cho đến năm 1963 người ta lại càng hồ nghi rồi trở nên tin tưởng ông “bất thường sinh lý”. Quanh cái tiểu tiết đáng tò mò này, giới có ăn học lại thường đem ra phân giải theo sự ăn học. Giới bình dân thì lại rỉ tai nhau theo máu trào phúng của giới bình dân...

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

Nguyễn Quang Thiều và những hồi tưởng tháng Giêng

VanVN.Net – Hồi tưởng tháng Giêng hay là những liên tưởng miên man dẫn dụ thi sỹ đến miền khai phá cảm xúc mới? Thế giới đó luôn mang trong mình những bất ngờ, bí ẩn, đầy hấp dẫn… Để “giải mật” được nó, cần phải có một trái tim nồng ấm và tâm hồn trong veo. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều dường như đã đến tận nơi đó, đã trở về và kể lại bằng những hồi tưởng…


Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Khói chiều Mỏng mảnh


                                                Khói chiều
                                        Mỏng mảnh
          Truyện ngắn của Nguyễn Thái Sơn    
                                                 
          Năm giờ sáng có tiếng còi xe. Ông Được xách cặp ra khỏi nhà. Bà Nhị vợ ông sỏ giầy đi thể dục dưỡng sinh. Huế bê chậu quần áo đầy vập ra vòi nước sau nhà.
          Giọng bà Nhị lanh lảnh:
          - Họp hành ở đâu thì họp chiều về sớm để xe đưa tôi đi chùa, ông nhớ đấy nhé!. Cái Huế giặt xong quần áo nhớ gọi anh Thắng chị Thuý dậy, con cái lớn rồi mà cứ ngủ trương ra.
          Ông Được vừa đẩy cổng vừa gắt:
          - Suốt ngày chùa với chiền, người ta còn công việc đi đây đi đó biết thế nào mà hẹn.
          Huế lấy chiếc ghế nhựa lặng lẽ ngồi vò quần áo.
          Có tiếng chim hót lảnh lót trên vòm cây sấu. Khoảng sân buổi sớm lặng lẽ trong veo. Những nhành cây như xanh hơn. Hương hoa sữa ngoài ngõ đưa vào thoang thoảng. Hai tay Huế vò quần áo mà

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

SƠN LAI – MỘT CHUYẾN ĐI


 Nguyễn Trung Kiên
Sơn La trái tim của Tây Bắc luôn quyến rũ đến mê hoặc, bởi vậy hễ có dịp tôi lại tìm cách nhao sang.
-Tháp Mường Và – Cây đa mường Hung…anh Sơn La thăm Trinh, rồi về nhà em, em dẫn anh đi quá! Thằng em thủ thỉ như tiếng “Khắp” du dương, dụ dỗ. 
Rõ khỉ! lại chọc vào máu anh: 
-Từ từ để anh tính.
Nó giáng tiếp: 
-Mai đi luôn thôi quá. 
Tóe máu ra rồi: 
-Ừ thì mai đi ông oắt.
Tranh thủ đi làm về đổ xăng, tăng xích, căn căn, chỉnh chỉnh. 
Về nhà mở tủ tống vào ba lô bộ đồ dã ngoại, lận lưng ít tiền. Vứt hết những toan tính, bộn bề cuộc sống

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

http://danviet.vn/que-nha/tam-duong-mua-hoa-ban-no/20140320085727180p1c29.htm

Tam Đường mùa hoa ban nở

 - Những ngày tháng Ba, về rừng núi Tây Bắc nói chung, Tam Đường (Lai Châu) nói riêng càng trở lên huyền ảo hơn bởi sắc hoa ban nở.

Trong sắc xanh mênh mang của rừng, của nắng vàng lan chảy, của mây trắng giăng giăng cũng là thời điểm mùa hoa ban nở. Cái sắc trắng lung linh của những cánh hoa, nhụy phớt hồng, mỏng manh, nhẹ nhàng tình tứ như những thiếu nữ Thái e thẹn bên bìa rừng, bờ suối. 

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

“Mường Ảng không xa xôi”

- Ngô Vĩnh Bình

Nguồn: Văn nghệ số 10/2014 - 11-03-2014 11:09:57 AM
Với tư cách là một trong những người đứng đầu tỉnh, đang bộn bề công việc hướng tới Kỷ niệm 60 năm chiến thắn lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/1954 – 7/5/2014), nhưng anh Nguyễn Thanh Tùng – Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân tỉnh Điện Biên vẫn dành trọn một buổi sáng tiếp các nhà văn quân đội chúng tôi. Anh nói, anh vốn là một cựu chiến binh…

ĐỪNG TƯỞNG DÂN KHÔNG BIẾT GÌ. NHẦM ĐẤY


TRẦN ĐĂNG KHOA
Câu chuyện đau xót này, không phải vừa xảy ra. Mà lâu rồi. Dễ đã được nửa tháng. Báo chí và các kênh truyền thông đều đã đưa tin. Vụ việc làm rúng động cả nước. Ai cũng đã biết. Chuyện cũ rồi. Nhưng lại xuất hiện tình tiết mới. Tình tiết mới nhưng vấn đề thì lại cũ. Thậm chí là rất cũ. Chúng ta cũng đã bàn suốt bấy lâu nay. Vậy tại sao những chuyện rất cũ, ai cũng đã biết ấy lại vẫn cứ xảy ra. Đó mới là điều chúng ta cần bàn.

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Ngập ngừng gõ cửa Lai Châu

Ngập ngừng gõ cửa Lai Châu
.....Nàng tiên ban trắng có thể nói là hồn sắc Tây Bắc. Nếu như một mai nỡ người ta vô tâm, vô cảm phũ phàng vùi rập, thui rụi nàng tiên nữ ấy thì Tây Bắc còn gì là đặc trưng nữa? Loài hoa trắng trong, tinh khiết mềm mại như tính cách người con gái Thái ấy không những đã tự làm cho núi rừng hoang vu trở lên huyền diệu ấm áp mà còn quyễn rũ mê hoặc bao lữ khách. Chính nàng đã góp phần làm nên sắc thái văn hóa Tây Bắc. Hoa ban trắng một dáng vẻ đơn sơ mộc mạc chỉ chừng ấy thôi vậy mà đã làm cho biết bao hiền sĩ phải đắm đuối ngại ngùng. Và rồi một sớm tháng ba nào đấy bất chợt thấy bàn chân ta ngập ngừng khi giáp mặt nàng .....Thế mới biết "anh hùng vấpphải mỹ nhân".... là đây.

                                               Tinh khiết trong màn sương đục
                                                     Bả lả bên suối

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Những câu thơ bong bóng

Trần Mạnh Hảo


Trong trang blog của nhà thơ Ngô Minh, chúng tôi (TMH) đã đọc 50 câu thơ hay do Hội nhà văn Việt Nam chọn lọc, dùng bong bóng thả lên trời trong ngày thơ Việt Nam mười rằm tháng giêng xuân Giáp Ngọ 2014 vừa qua. Chúng tôi thấy hơn hai phần ba số câu thơ trong 50 câu được cho là hay kia thực chất chưa hay, thậm chí còn là câu dở. Xin chứng minh

18. Lòng vui ngân lên câu hát
Của chúng ta làm ca ngợi chúng ta
 CHÍNH HỮU

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Đãi cát tìm kim cương

        

      Dân Lào Cai tôi đến nay khoảng 90 vạn người. Ấy vậy mà đến mãi bây giờ mới nảy lòi ra được trên dưới 10 nhà văn, nhà thơ nhớn. ( phải hiểu là nhớn tướng) . Ngoài các nhà văn, nhà thơ sinh ra từ Lào Cai hoặc chí ít là sống và trưởng thành từ mảnh đất biên ải này có Ma Văn Kháng, Bùi Nguyên Khiết, Lò Ngân Sủn, Ngọc Bái, Thái Sinh, Phạm Duy Nghĩa, Nguyễn Minh Thông... Họ đãchuyển về Hà Nội, có người đã trở thành thiên cổ như Bùi Nguyên Khiết, Lò Ngân Sủn. Đến nay Lào Cai chỉ có vỏn vẹn có  4 người là đang thực sự sống và viết tại địa
Hôm nay ngớ ngẩn thế nào mà lại được đi về Châu Quế Thượng - Văn Yên- Yên Bái . Bởi NV thổ phỉ họ Đoàn nhủ. Chả chức phận chó gì vậy mà mấy anh em vẫy cứ như lãnh đạo bộ Giao thông vận tải đị thị sát đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai. Ấy là nói cái sự tò mò quá khích. Mới nghe các nhà chức trách cắt băng khánh thành, Té ra mới chỉ được có mấy chục cây thôi. NV thổ phỉ Đoàn Hữu Nam, NV Nguyễn Văn Cự cứ hí hửng. Khi chụp ảnh gã thổ phỉ lại còn e thẹn, lòng vòng khoe xe đẹp, biển số đẹp lại tự lái, cứ gọi là bốc đến cung trăng, rồi đến lúc xót xẽ lại đi bê đá kê đường... anh em tớ bầm rập lé tránh để đi. Vất vả nhưng vui vì đã đến và ngắm làng gái đẹp nổi tiếng Tây Bắc Châu Quế Thượng. Thế cũng mãn nguyện rồi. 
Sau đây là một số hình ảnh chuyến đi:

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

http://baotintuc.vn/du-lich/sa-pa-do-thi-du-lich-quoc-gia-20140108171506815.htm

http://baotintuc.vn/du-lich/sa-pa-do-thi-du-lich-quoc-gia-20140108171506815.htm

Tam Đảo mờ sương


Tam Đảo mờ sương
Truyện ngắn của Văn Giá

Lần này đến hẹn, tôi lại lên Tam Đảo mươi ngày. Mỗi năm một lần, vào tháng Bẩy. Tháng Bẩy nhiều mưa. Tháng Bẩy là mùa du lịch. Ở cái chốn núi non này thế mà cũng lắm người. Công nghệ du lịch mà. Nhưng riêng chúng tôi lên cữ này hằng năm vì công việc...

Đang cùng thằng bạn lang thang dạo phố lúc cuối chiều, bỗng chiếc xe máy phanh kít ngay trước mặt.
- Chào ông anh. Anh mới lên?
- Ô...Chào ông em. À...Tú đấy à?
- Các anh lên đợt này ở đâu?
- Ơ...Vẫn ở chỗ chú chứ còn đâu nữa.
- Em cũng không để ý. Đi tối ngày, có khi chả cả về phòng.
- Chiều nay anh vừa nhìn thấy cô nhà chú.
- Vâng... Em vừa bỏ nó rồi.
- Sao lại...?

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Ngược Ú Sì Sunghttp://baolaocai.vn/3-0-20765/nguoc-u-si-sung.aspx

http://baolaocai.vn/3-0-20765/nguoc-u-si-sung.aspx
Ngược Ú Sì Sung

LCĐT - Chúng tôi rời thành phố Lào Cai. Tạm biệt “thủ phủ” Apatít Cam Ðường đang sôi động trong tiếng máy âm vang, nhằm hướng Tây mờ sương mà ngược núi.
Chả hiểu cơn cớ gì mà trong tôi cứ háo hức, mong chờ để có ngày gặp lại Ú Sì Sung, Can Thàng, Phìn Hồ Thầu. Không phải do mối tình trắc trở để tiếc nuối, ngẩn ngơ mà miên man trong tôi về sự khốn khó, nhọc nhằn lam lũ kiếp mưu sinh của người dân nơi non cao ấy. Hơn hết thảy, ở đó là tấm lòng chân chất, thật thà, tình người thủy chung đồng lòng vượt qua gian khó đang vươn lên xua đói, đuổi nghèo và làm giàu trên mảnh đất “mái nhà đất nước”.
Ðường mới về thôn Ú Sì Sung.

Hấp dẫn thắng cố ngựa.

http://baolaocai.vn/8-0-21114/hap-dan-thang-co-ngua.aspx
Du xuân Tây Bắc thưởng món ăn dân dã mà thấy say lòng..


Hấp dẫn thắng cố ngựa
Công Thế
Trong các món ăn địa phương của đồng bào các dân tộc trong tỉnh, có lẽ độc đáo, hấp dẫn nhất phải kể đến món thắng cố. Một món ăn dân dã có sức hấp dẫn đến lạ kỳ. Món thắng cố có từ bao giờ và xuất xứ từ đâu? Theo các già bản người Mông kể lại, thì thắng cố là biến âm từ tên gọi “Thảng cố”, nghĩa là nồi nước. Nồi nước sôi mà có thịt gia súc, cùng lục, phủ, ngũ, tạng, chủ  yếu là thịt ngựa. Theo dân gian truyền lại món thắng cố được người Mông mang theo về Việt Nam cách đây khoảng 300 năm và sự tích “nồi da xáo thịt” thời loạn lạc. Người Mông (Miêu) cũng nằm trong số sắc tộc bị săn lùng giữa các dân tộc buộc phải ly hương. Cuộc thiên di tán tác ấy đến khi lương thảo đã cạn, họ thịt cả những chiến mã để cứu quân lính. Không có xoong, chảo, họ đã dùng da ngựa làm thành cái chảo lớn và sử dụng toàn bộ con ngựa làm thực phẩm. Và từ đó đến nay, món thắng cố đã trở thành món ăn truyền thống của người Mông. Mỗi khi vào dịp lễ hội hoặc vào các chợ phiên vùng cao người ta thường tổ chức nấu thắng cố để phục vụ lễ hội và du khách.
 
Thắng cố ngựa ở chợ phiên Bắc Hà.  Ảnh: Bùi Xuân

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

ĐI BUÔN VỚI NHÀ THƠ HỮU THỈNH

Trích “Trưởng làng văn thời hiện đại” của TRUNG TRUNG ĐỈNH
Nếu tôi nhớ không lầm, thì tôi quen Hữu Thỉnh rất bình thường, đó là buổi chiều tối một ngày đầu Đông năm 1978, tôi vừa cùng Nguyễn Trí Huân từ trại viết Khu V ra đến Hà Nội. Nguyễn Trí Huân thì đã quen Hà Nội trước khi đi B nên xuống ga Hàng Cỏ cái là Huân tếch về Nhổn, nơi có mẹ và em gái Huân đang chờ sẵn. Còn tôi, đây là lần đầu được triệu ra Hà Nội để định cư và theo học khóa I viết văn Nguyễn Du.

Tất nhiên là bỡ ngỡ. Hữu Thỉnh ở trong một căn phòng của dãy nhà cấp 4 dành cho các trại viên quân đội cùng với cô con gái nhỏ, bé Thanh. Hồi ấy quân đội có hai trại viết đình đám nhất, đó là trại viết quân đội và trại viết Quân Khu V. Tôi thì nghe tên, đọc thơ Hữu Thỉnh hơi bị nhiều, vì hồi ấy Hữu Thỉnh nổi như cồn, chỉ sau Thanh Thảo, (đấy là cách đánh giá hồn nhiên của anh em khu V chúng tôi), vì trường ca “Đường tới thành phố”.
Trường ca “Những người đi tới Biển” của Thanh Thảo ra trước “Đường tới thành phố” của Hữu Thỉnh đâu một hai năm, mà Thanh Thảo cũng nổi tiếng hơn Hữu Thỉnh trước đó vì cả tập “Dấu chân qua trảng cỏ” được cụ Chế Lan Viên đánh giá cao ngút trời. Tôi vốn yêu trẻ con nên thấy bé Thanh đứng lơ ngơ ngoài cửa liền dắt bé ra ngõ mua kẹo lạc và mấy quả mận hậu rồi lại đưa trả về cho bố Thỉnh. Hữu Thỉnh bày ra giường thịnh soạn nào cơm rượu, cá mè kho dưa, rau muống luộc thơm lừng, mời tôi. Chúng tôi đánh chén no nê.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

VIẾT CHO CON GÁI, TRONG NGÀY 17/2



           Thật xúc động khi đọc những dòng tâm sự của một người cha viết cho con gái. Đấy là nhà báo Mai Thanh Hải. Sáng nay mình bỏ một " Súng" ở nhà chiều về thấy cuộc gọi nhỡ. Té ra của Mai Thanh Hải. Gọi lại Hải nói : sáng gọi bác o được định nhủ đi BCH Biên Phòng tỉnh và vào Pha Long, thôi em đi rồi hôm ra hai anh em đi A Mú Sung nhé. Giời ạ. Tay ma xó tài thiệt lặn lội mới hôm qua thấy ở Cao Bằng hôm nay đã LC. Mấy hôm trước thì Trường. Thật bái phục. Cái tinh thần bất khuất anh dũng của những anh hùng hy sinh trong cuộc chiến tranh vệ quốc cách nay 35 năm khiến Hải o thể ngồi yên... Và nhìn tấm ảnh con gái Hải lập bập cầm bó nhang thắm trên mộ liệt sĩ mà khiến người ta xem càng xúc động hơn. Những dòng viết cho con gái phải chăng là những tiếng lòng cho các thế hệ nhớ lấy ngày này và không bao giờ quên các anh đã hy sinh cho cuộc sống hôm nay...

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

Huyền thoại Ngũ Chỉ Sơn



THÁI SINH  
Chỉ những khi trời thật trong người ta mới nhìn thấy những đỉnh núi của dãy Ngũ Chỉ Sơn xanh biếc như năm ngón tay chỉ thẳng lên trời. Một dãy núi độc nhất vô nhị đối diện đỉnh Phan Si Păng quanh năm mây phủ. Giấu trong mình nó là những huyền thoại về sự khai sinh lập địa trên mảnh đất này...

Bà Thào Thị Vĩ, Chủ tịch Hội Người cao tuổi xã Tả Giàng Phình (Sa Pa, Lào Cai), dẫn chúng tôi tới thăm gia đình cụ Sùng Thị Khu. Cụ Khu là người già nhất xã Tả Giàng Phình năm nay bước vào tuổi 113, nhà cụ ở thôn Sín Chải, nằm ngay dưới chân dãy Ngũ Chỉ Sơn.

Bài đăng phổ biến