Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Có ai cưỡi ngựa về Kinh Bắc…

Có ai cưỡi ngựa về Kinh Bắc…

Khuất Bình Nguyên - 
VanVN.Net - Dường như cả cuộc đời ông muốn níu lại bất kỳ ai trên thế gian này để nhắn gửi. Có ai cưỡi ngựa về Kinh bắc…? Câu thơ giản dị mà giằu biểu tượng là thế của thi sỹ Văn Cao khi mới bước vào làng thơ sao gợi nhớ nỗi niềm gì sâu lắng, phiêu lãng. Kể như ông muốn ký thác lại với đời những điều mà thân phận con người chưa kịp nói hết ra được.
Nhà thơ, nhạc sỹ Văn Cao

Hồn xưa lưu lạc



.Truyện ngắn dự thi của TỐNG NGỌC HÂN

Về đến sân, thấy vợ đang gội đầu, mặt hắn xây xẩm. Dòng thác rượu trong bụng hắn thốc ngược, phun ra bằng sạch. Cái mùi chết tiệt! Hắn chửi cái chậu gỗ.
Cái chậu gỗ vốn của bà nội hắn. Nó là một khúc gỗ vuông vức rộng chừng hơn hai gang tay mỗi bề, được khoét bỏ phần lõi. Mỗi khi đổ nước nóng vào, mùi tinh dầu gỗ thoang thoảng tỏa ra, thơm hắc. Ông nội hắn bảo có người bạn bên Tây Côn Lĩnh tặng. Hắn chả biết Tây Côn Lĩnh là nơi nào, cũng chả biết gỗ Ngọc Am là gỗ gì. Hắn chưa gặp thứ gỗ nào thơm như thế. Nghe nói đi nương xa, bà nội còn bỏ vào lù cở đem theo rửa mặt cho sảng khoái, tươi tỉnh mặt mày. Khi mẹ về làm dâu, biết mẹ cũng mê cái chậu ấy, bà nội đã cho mẹ. Sau này, cả hai chị dâu đều không thèm nhòm ngó đến cái chậu gỗ, vì nó đã quá cũ. Họ bảo, rửa mặt bằng chậu ấy khó ngủ lắm.

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

Lũ trời và lũ " Người" nhấn chìm Nam Trung bộ và Tây Nguyên.

Công Thế:
       Thực ra nếu lượng mưa như anh nhà đài khí tượng báo thì chưa thể nào mà các tỉnh Trung nam bộ, Nam Tây Nguyên lại lóp ngóp chìm ngỉm như vậy. Số người chết và mất tích và thiệt hại tài sản lớn hơn mấy cơn bão vừa qua. Thì té ra hôm này thông báo của chị VTV là phát hiện ra anh thủy điện Hương Điền xả lũ sai quy định. Nguyên nhân chính dẫn đến lỗi đau tan cửa nát nhà của bà con ta. 

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Cáp treo Fansipan, thảm họa cho ‘Nóc nhà Đông Dương’






Trái với các dự án đình đám khác, thông tin dự án cáp treo lên đỉnh Fansipan trị giá tới 4.400 tỷ đồng được chủ đầu tư – Công ty cáp treo Bà Nà – giữ khá kín. Và xã hội chỉ được biết đến khi công trình này được khởi công. Thông tin này không chỉ gây choáng váng cho người làm du lịch và cả giới bảo vệ môi trường, cộng đồng mạng.

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Oan án Nguyễn Thanh Chấn

Võ Văn Tạo
Họp báo vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn
 Mặc dù theo kế hoạch, hôm nay (6-11-2013) TAND Tối cao mới đưa vụ án oan sai Nguyễn Thanh Chấn (án chung thân về tội “giết người”, ở tù đã hơn 10 năm) ra xem xét lại theo thủ tục tái thẩm và chưa có thông tin kết quả, qua báo chí đã đăng tải, mọi người đều tin chắc tòa sẽ tuyên vô tội.

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Mỏi tay

Hôm qua chính thức làm bố chồng . Bắt tay, cảm ơn, nở mặt xếch miệng tươi cười hai ngày đến lúc xong việc tay mỏi nhừ, mắt mờ, giọng khẳn đặc. Và hôm nay đưa mấy hình cưới nhà cháu lên khoe bà con. 

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Du hí Lai Châu cùng gã nhà văn " Thổ Phỉ"

          Bút Ký của Công Thế:
       Tôi nhớ, hôm đó đúng ngày Quốc giỗ năm Mão. Chẳng hiểu gã nhà văn Thổ phỉ* Đoàn Hữu Nam, có hẹn hò gì với các bạn văn Lai Châu hay chỉ là trong ngày nghỉ lễ nhàn tản hứng chí mà năm giờ sáng tôi đang ngon giấc, chuông điện thoại đã reo éo o. Bên đầu dây dóng lên hối hả “Ông đi Lai Châu cùng tôi nhá”. Nghe giọng nhà văn có vẻ phấn chí lắm. Trong ngái ngủ chưa định tâm ra sao mà gã cũng không cho mình kịp nghĩ suy, bồi tiếp “Hay lắm ông ạ… cứ đi rồi khắc biết. Vậy nhá, một con ngựa dã chiến của tôi thôi. À mà này, nhớ ra chỗ em “Mướt” chào buổi sáng rồi đi”. (Đấy là quán ăn sáng thi thoảng chúng tôi hay tụ tập). Tôi ờ… ờ… như mặc định. Máy cúp, lẩn vẩn nghĩ, đột ngột quá, lạ thật, sao không báo cho mình tối qua

TÂY NGUYÊN LŨ VÀ LŨ

Văn Công Hùng
Một thế hệ coi sự tàn sát thiên nhiên là bình thường, là tất nhiên, coi sự kiếm tiền bằng mọi giá là giá trị, và coi tiền là thước đo của giá trị… thì không còn bình thường nữa. Cái nguy hiểm là, sự bất bình thường mà lâu quá, quen quá, sẽ trở thành bình thường. Sự bình - thường - bất – bình - thường ấy chính là những cơn lũ ngầm vô cùng tàn khốc khi nó lộ diện.

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Xin gửi theo Đại tướng một thắc mắc

Nguyễn T Bình

 Tin đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời chiều 4/10/ 2013 đến với tôi rất trầm mặc. Bởi, ông đã thọ trên trăm tuổi. Trong dịp mừng sinh nhật ông mới đây báo SGGP đã đưa tin chữ ký của ông trong thiệp cám ơn những người đến chúc thọ ông là chữ ký của năm 2012. Nghĩa là ông đã rất đuối rồi.

Vì sao tôi viết " Tướng Giáp trong tôi"?

Ngô Minh  

Theo blog NM

Tướng giáp trong tôi là cuốn truyện ký tôi viết riêng về Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, Người anh cả của Quân dội nhân dân Việt Nam, do nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành tháng 6/2013. Từ năm 1995, sau Đaị hội Nhà văn Việt Nam lần thứ V, tôi bắt đầu viết hàng chục bài về Đại tướng. Khi thì một truyện lý, ghi chép, khi thì bài thơ, hay bài giới thiệu trường ca đầu tiên về Tướng Giáp của Hoàng Bình Trọng, bài bình về hai câu thơ cách tân của nhà thơ Bút Tre :Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên / Giáp ta thắng trận Điên Biên trở về…”, hay vai trò của

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Thông báo chuẩn bị làm bố chồng


Thông báo chuẩn bị làm bố chồng.

Xin trân trọng tuyên bố với bạn bè gần xa là mình chuẩn bị làm bố chồng. Và hân hạnh được đón tiếp. Vậy là tháng sau mình lên chức bố chồng. Ko biết cái chức này có khó không đây? 30 năm làm bố đẻ cũng thấy ngấm cuộc đời . Chắc chắn làm bố chồng sẽ khó hơn nhiều là phải ngay cẩn hơn, đi đững cũng đĩnh đạc hơn , mình sẽ cố.

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Xào xạc mùa xây rơm

.NGUYỄN MINH ĐỨC

 
“…Lúa gặt rồi - còn lại rơm thơm
Trâu đủng đỉnh nhai cả mùa đông lạnh…”
                (Lê Huy Mậu)

Quê tôi, ai đã từng qua!? Đó là một vùng nông thôn chiêm trũng miền Trung.

Trang bản thảo chép thuê

Nhà văn CHU LAI 


Trang bản thảo chép thuê được viết ra khi tôi cùng Nguyễn Hoa, Thái Vượng đi thực tế ở biên giới Tây Nam. Vừa ra khỏi cuộc chiến tranh, cảm xúc căng tràn, sức lực dồi dào lại mới bước vào con đường cầm bút chuyên nghiệp nên hung hăng lắm. Lại còn thách nhau viết được cái này cái nọ nữa cứ làm như là chuyện văn chương có thể đem ra thi đấu được. Đó là khi đi nằm với bộ đội đường biên về, vừa viết xong cái “Gió nơi ấy màu xanh” đọc thử thấy véo von ra trò, buột mồm nói, vẫn còn vốn sống, tớ có thể chơi nhanh được cái nữa. Thái Vượng bảo, nói khoác, giỏi, ông thử viết xem, chỉ được viết một đêm thôi, làm được sáng mai tôi chịu một chầu cà phê, hủ tíu. Xong. Thế là trong một gian phòng của Tổng cục Chính trị tiền phương trên đường Lê Văn Duyệt, bên cạnh phòng của Vũ Cao, Tổng biên tập VNQĐ, tôi chui vào một xó ngoáy từ 9 giờ đến 4 giờ sáng hôm sau xong liền cái Trang bản thảo chép thuê. Viết tay, không có máy chữ, câu cú tuôn ra ào ào, ý tứ nảy tanh tách đến kinh. Bây giờ nghĩ lại mà thấy hoảng. Viết như nhập đồng, viết như lên cơn, viết như bốc cháy. Đưa cho hai bạn văn đọc, chả biết có hay không nhưng họ đều lác mắt về tốc độ viết. Cái tốc độ mà tôi sẽ không bao giờ có thể lặp lại được nữa.
Nhà văn Chu Lai

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Bức tranh vẽ dở



.VŨ MINH NGUYỆT

Tôi bắt gặp em đứng bên đường mòn, như vừa bước từ gốc cây gạo cổ thụ ra.
Quân phục màu xanh ga ba đin mới còn thơm mùi hồ. Em lên tiếng trước, chào rất khẽ, nghe rõ cả âm sâu trong lồng ngực, cả nhịp thở của em. Tôi mừng quá, hỏi thăm đường tắt về kho đạn - nơi tôi

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

GIỌT NƯỚC MẮT NGƯỜI LÍNH

Truyện ngắn NGUYỄN ĐĂNG AN

Hình minh họa - Internet
Hình minh họa – Internet
Ông  Tân chọn vợ cho cậu ấm Thư là cô Đào ở làng bên. Lý do đơn giản vì cô Đào hông eo, ngực nở, má phây phây dư thừa khả năng sinh cho ông thằng đích tôn nối dõi. Dòng họ Hứa nhà ông đã năm đời độc đinh. Đến ông, đời thứ sáu, ông quyết thay đổi. Còn một lý do nữa chỉ ông Tân biết đó là cô Đào có làn da, mái tóc và đôi môi hao hao giống Hà, vợ ông, người mà ông yêu quí vô cùng.
Năm đó, cậu ấm Thư sắp tốt nghiệp phổ thông trung học. Một hôm, cậu vào gặp bố nói: 

Chuyện của ngày xưa

Nv Vũ Minh Nguyệt
Nv Vũ Minh Nguyệt
Nỗi khổ chẳng người nào giống người nào. Ông cũng có sung sướng gì đâu. Chẳng lẽ bao nhiêu năm gặp nhau lại toàn kể khổ. Bên ngoài nhìn vào ai cũng bảo ông sung sướng. Giải phóng hai năm sau ông trở về quê, dắt theo cô vợ Nam bộ thứ thiệt. Bà là đảng viên, là vợ bộ đội, bà khéo thu xếp công việc để theo học được hai bằng đại học tại chức. Và trở thành giám đốc giỏi. Ngày ông về hưu non, cả nhà tưng bừng mấy ngày như có hội. Một buổi tối, vợ ông thở dài rồi buông lửng một câu: "Thôi cũng được".
Truyện ngắn của Vũ Minh Nguyệt

Anh Ba...Anh Ba xu. Bên cạnh ông bảo vệ, người bạn chiến trường của ông đã ngủ. Tiếng gọi thì thầm ngay bên cạnh mà nghe xa xa như từ một thoảng mơ hồ nào đến. Ngoài kia sương vẫn rơi lộp bộp. Trong im lặng gần về sáng ông đã nghe thấy như có cái cựa quậy khẽ khàng của những tán xà cừ ngoài ô cửa sổ
Đêm Nô en.

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Giở chứng

(Truyện ngắn của Văn Giá)         

"Mấy người làm kháo nhau chắc hôm nay lão lại có chuyện tức mình nên giở chứng. Cứ hôm nào thấy cái mặt hằm hằm từ xe bước xuống là lão lại giở chứng. Giở chứng lắm thì chết non chứ làm gì. Nhưng hôm nay chả phải lão giở chứng đâu, rửng mỡ thì có!"

Bài đăng phổ biến