Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

HIU HIU GIÓ BẤC ĐẦU MÙA






HIU HIU GIÓ BẤC ĐẦU MÙA


Tản văn của Xuân Thu

          Sáng nay, tôi dậy sớm đi bộ như mọi ngày. Vừa mở cửa phòng ra, tôi chợt có cảm giác lành lạnh hơn mọi khi. Ra đường lớn, thấy gió nhiều hơn. Những chiếc lá vàng chạy đuổi nhau dồn về góc phố nghe xao xác, bay bay. Tự nhiên tôi rùng mình. Cảm giác ren rét khiến tôi khẽ rụt cổ so vai suýt xoa. Nhìn mấy người đi bộ cùng thấy họ đã quần ngủ, áo dài tay, không quần sooc, váy ngắn, cởi trần, may-ô như trước nữa. Thì ra gió bấc đã về.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Toàn thế giới sốc nặng trước chàng trai phẫu thuật để thành chó



Đó là một chàng thanh niên hoàn toàn bình thường ởBraxin, anh đã khiến cả thế giới sốc trước thông tin muốn phẫu thuật để thành chó. Một quyết định vô cùng bất thường và kỳ quặc nhất thế giới từ trước đến nay.

Cuối cùng, ca phẫu thuật ghép những bộ phận của chó vào khuôn mặt của anh đã được diễn ra trong sự kinh hoàng của bác sĩ, cũng như những người được chứng kiến lại những bức ảnh được chụp từ ca phẫu thuật này.
Nguồn từ blog P.V.Đ
Dưới đây là những hình ảnh chụp lại từ ca phẫu thuật rùng rợn:
Đây là khuôn mặt đời thường của anh chàng người Braxin

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Phong cảnh mùa thu tuyệt đẹp



      Vốn yêu quí thiên nhiên và thích khám phá thiên nhiên, chính vì thế mà các nhà nhiếp ảnh luôn mong muốn sử dụng ngôn ngữ nhiếp ảnh để thể hiện trạng thái và cung bậc tình cảm của mình với thiên nhiên. Ý nghĩ đó đã hun đúc không biết bao nhiêu Nghệ sĩ nhiếp ảnh tạo nên những bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp! Mời các bạn hãy cùng thư giãn với một vài cảnh đẹp dưới đây. Congthelc xin chúc tất cả các bạn mỗi ngày có nhiều niềm vui, sức khỏe và thành đạt... Chúc các bạn luôn yên bình và hạnh phúc nhé!

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Tranh sơn dầu khoả thân nghê thuật.


Mời các bác thưởng thức những bức tranh sơn dầu nổi tiếng giống như thật,
RẤT  ĐẸP, màu nhạt nên càng giống như chụp hình





Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Lại truyện của lão Ngọ

                                         GỖ
                                                                                  Truyện ngắn của Trịnh Bảng


Trần Tiến Tiền, 34 tuổi làm nghề lái xe cho công ty xây dựng Toàn Thắng, lấy vợ đã bảy năm mà vẫn chưa có con. Lỗi này không hiểu do anh chồng hay chị vợ. Tiền it khi về nhà, nghe đâu anh ta đang cặp bồ với góa phụ  trẻ có quầy tạp hóa trong siêu thị . Chỉ khổ cho chị vợ phốp pháp  như chị Cả Phây, đêm đêm ôm gối chờ chồng, da thịt lúc nào cũng  rạo rực như người uống rượu. Cũng có lời đồn đại, chồng ăn chả  thì vợ ăn nem. Chưa ai nhìn thấy chị  ta ngoại tình, kể cả bà mẹ chồng luôn xăm xoi con dâu như ma xó

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

Với Tây Nguyên




Nguyễn Ngọc Tân


Kính tặng nhà văn Nguyên Ngọc – thần tượng của tôi!
Ba-zan bị còng tay quật ngã
Tây Nguyên sền sệt
Thổ huyết!
Rừng ung thư …

1.
Mòn buồn phơi gan ruột
Bô-xít trốn trong dải sương mù
Đôi chân buốt giá
Nguội lạnh
Ta đi!

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

"Quất" Thái Niên

  
      Công Thế blog
          Trời ạ có đi mới biết . Đi một ngày đàng, gặp bao điều lạ. Hẳn nào có câu:  "Trai Yên Bái, gái Thái Niên". Cái đập vào mắt  đầu tiên là phụ nữ đẹp. Đẹp ơi là đẹp, đẹp từ giọng nói đến dáng đi, đẹp từ con mắt đến nụ cười. Cái chân dòng dõng dài miên man, cái má hây hẩy, cái môi mòng mọng.. Chả tin sao nơi đây gái đẹp đến thế là cùng, chả tin! Tôi vẫn luôn nghĩ thế. Ây vậy mà cứ hiển hiện, hơ hớ ra trước mắt. Hỏi ra đúng, toàn người Làng Múc, Làng Giàng, Đo Ngoài với Đo Trong bằng xương bằng thịt cứ phơi phới. Vậy bảo con mắt làm sao không được bữa quất ngang, xéo dọc đã đời.....

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

Thợ cày không trâu





Nhà thơ Trần Đăng Khoa: 



2-9- 2012


Phải hẹn rất nhiều lần, tôi mới gặp được nhà thơ Trần Đăng Khoa. Đã nhiều năm nay, khi được trao nhiều trọng trách quan trọng của một người làm quản lý tại Đài Tiếng nói Việt Nam, “lão” luôn đi sớm về muộn, bận rộn với trăm công ngàn việc lớn nhỏ khiến thời gian dành cho những việc trà dư tửu hậu, những câu chuyện tầm phào với văn chương, la cà đó đây cùng bạn hữu dường như là một điều xa xỉ.

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Thế mới gọi là chửi (VĂN HÓA CHỬI)



 
  

 Hà Sĩ Phu
Nhiều lúc tôi cứ tự hỏi sao chưa có nhà văn hoá nào nghiên cứu về cái sự “Chửi” nhỉ? . Hôm nay ngồi buồn tôi mở máy vi tính, thử mở “Từ điển Lạc việt năm 2002”, tra hú hoạ chữ Chửi xem sao. Đây là cuốn từ điển Việt Anh, mà lại dùng cho máy vi tính , tôi nghĩ, có lẽ chẳng có chữ ấy đâu, may lắm thì có một chữ Chửi đơn giản là cùng. 
Tôi nhầm! Các từ về Chửi xếp đầy một trang màn hình!

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Nhớ dáng cha ngồi


Tản văn: 

Nguyễn Ngọc Lợi - 13-08-2012 09:56:17 AM
Mỗi sẩm tối, khi mẹ lạch cạch dọn bát đũa rồi bưng mâm ra vại nước ngồi rửa thì cha đứng dậy đi uống nước. Xong rồi vẫn quần cụt, mình trần cha kéo đòn ngồi góc sân nhìn ra. Cha nhìn gì? Ngoài đó là cánh đồng, xa xa là làng xóm tre pheo...
Cha gầy teo tóp, da đen nhăn nheo, lẳng khẳng chân tay, sống lưng gồ lên một đường kéo dài trông rõ từng đốt. Dưới mông chỉ là cái đòn thấp nên trông cha như đang ngồi xổm. Hai chân cha khép gập vào người, hai bàn chân tõe ngón bám chặt xuống nền sân như những rễ cây chui sâu vào đất. Hai cánh tay xương xẩu đặt duỗi thẳng trên hai gối, mắt cha cứ nhìn thẳng dõi mãi về phía chân trời...

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

GHI CHÉP MIỀN NAM


TRẦN CHIẾN

Tôi đi miền Nam từ 4-14/7/2012. 11 ngày phẳng phiu, chả có chuyện gì lớn, nhưng nghĩ ngợi, so sánh có khác những lần trước…

Năm ‘86, lần đầu tiên nhìn SG từ máy bay, tôi nghĩ đến hai chữ “vĩ đại”. Kích thước “cái” gì cũng lớn, bể dầu, nhà cửa, đường xá… Bước ra đường Nguyễn Huệ là cảm giác chim chích lạc rừng. Sao có những tấm kính to đến vậy, trong suốt, hẳn phải được vệ sinh kỹ lắm. Nhưng tiếng ồn lập tức đè nén, làm mất mọi cảm giác khác. Sống thế nào được khi ầm ầm đến nửa đêm, được vài tiếng đã lại gầm rú. Và nóng ngột ngạt. Đi ngoài đường chỉ mong mau về nhà chui vào buồng tắm. Nhà cửa khác ngoài Bắc, tiện nghi khu phụ đắt, sang  hơn hẳn. Buồng khách sạn tôi ở bước vào thấy ngay cái toa lét. Quan trọng đến thế ư, cái sự bài tiết, tắm táp?

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

ĐỒNG VĂN ĐỒNG VĂN


Những bức ảnh này tôi cop về từ một trang mạng của các tay máy phượt, họ dự định làm một triển lãm ảnh về Đồng Văn, tại Đồng Văn vào cuối tháng này. Trong kế hoạch của họ, sau khi triển lãm, sẽ tặng ảnh cho chính các nhân vật. Những bức ảnh đều đẹp, rực rỡ, và... những nụ cười thật đáng yêu biết mấY. Ai bảo, cuộc sống này chỉ có nhọc nhằn chứ. Chợt nhớ một câu hát của người nhạc sĩ đã xa: Hãy yêu nhau đi khi rừng thay lá. Hãy yêu nhau đi dòng nước đã trôi xa. Nước trôi qua tim rong đầy trí nhớ. Ngày mãi mong chờ ngày sẽ thiên thu...

alt
Nụ cười này em dành cho ai?

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

A lô, a lô. Khoe phát cho oai ( lời tri ân tháng 7)


Gửi thư    Bản in

           Hôm nay kheo một phát. Ấy là mình có bài đăng trên vanvn.net đây là wet của Hội nhà văn Việt Nam.  Chả là bài nay mình viết về Trường Sơn thấy cũng được được thế là mình liều gửi về . Cứ tưởng chả ai nhòm ngó đến, vậy mà các anh chị trong ban biên tập vẫn nhận ra trong hàng trăm bài gửi về mỗi ngày. Mình thấy sướng tâng tâng . Xin cảm ơn ban bên tập wetbit. Và không có lý gì mà không kheo cho oai phát nhỉ ! Và đây mình cóp nguyên văn trên wetbit Hội nhà văn Viết Nam nhé Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến Congthelc.           

Đây nó đây.



Bút ký: “Lặng thầm đèo Đá Đẽo” - Công Thế

24-07-2012 07:32:47 AM
VanVN.Net - Những ngày tháng sáu nắng như đổ lửa, có ngày nhiệt độ lên đến bốn mươi, bốn mốt độ. Trời đất nóng hầm hậm, cả tháng không có nổi lấy một hạt mưa. Nhưng nắng, nóng đã không làm nản lòng những người con của biên viễn Lào Cai chúng tôi. Vẫn trong cái năng nổ, xốc xáo cho cuộc hành trình về chiến trường xưa theo kế hoạch, về nơi con đường huyền thoại Trường Sơn, về nơi những người đồng đội, những người anh, người cha đã anh dũng hy sinh trên con đường ra mặt trận…
Để đến được các địa danh lịch sử trên tuyến đường mòn huyền thoại Trường Sơn.Tôi đã tỉ tê với anh lái xe trước đó mấy lần. Ấy là muốn cuộc hành trình xuyên Việt của đoàn đi trên đường Hồ Chí Minh thăm lại một số địa danh lịch sử.        
Khi qua cột mốc km0 nơi bắt đầu con đường huyền thoại thuộc địa phận huyện Tân Kỳ tỉnh Nghệ An, thi thoảng đã thấy xuất hiệt cột mốc bên đường thông báo đến địa danh đèo Đá Đẽo.

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

Ba đêm cũ


Nguyễn Việt Chiến
 
 Truyện ngắn
  …Sau ba đêm nói trên, một đêm có trăng, một đêm không trăng và một đêm mưa lớn, người kể câu chuyện này chỉ còn nghe thấy: Tiếng khóc thất thanh của một đứa trẻ, tiếng kêu cứu đơn độc của một ông già và tiếng mưa trên sông đêm. Không thấy người thơ đâu cả, không có lẽ Nguyễn Du đã hóa thành mưa rồi đi? Nhưng hình như không phải vậy, sông văn vẫn còn thoi thóp chảy dưới trăng? Lại là trăng, không gì khác ngoài trăng…
   Đêm thứ nhất: Con tàu mang nó đến thành phố này. Bỏ lại sau lưng một vùng quê chìm sâu vào dĩ vãng. Nó bắt đầu tuổi thơ mình dọc những sân ga. Bạn bè với sao đêm và chuột cống. Nơi cư trú tạm bợ của gia đình nó là một chiếc toa tàu cũ nát bỏ không, nằm bẹp dưới nắng mưa. Sớm sớm, các thành viên của gia đình du mục này tản đi kiếm ăn. Mẹ và chị lớn bán nước ngoài sân ga. Còn nó và hai chị khác

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

TOA THUỐC DƯỠNG SINH, BẤT LÃO


  II. Bí quyết trường thọ: 

    1. Chấp nhận với những gì mình đang có 
      2. Thích nghi với hoàn cảnh của mình 
      3. Điều chỉnh để đạt được điều mong muốn.  

  III. Phòng ngừa bệnh tật: 

      1. Không vui quá hại tim
      2. Không buồn quá 
hại phổi
      3. Không tức quá 
hại gan
      4. Không sợ quá hại thần kinh
      5. Không suy nghĩ quá 
hại tỳ
      6. Xua tan hoài niệm cay đắng bằng 
tha thứ và lãng quên
      7. Với người cao tuổi 
tránh tranh luận hơn thua. 
  
  IV. Thức ăn & uống trong ngày:
 

        Một củ hành: chống ung thư

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

"ĐỒ GÀN" THẠCH QUỲ


"ĐỒ GÀN" THẠCH QUỲ CHÊ BỘ NGOẠI GIAO VIỆT NAM: SAO LẠI ĐÁNH CỜ NƯỚC MỘT ?


 Thạch Quỳ.

Đồ gàn Thạch Quỳ ( bên trái ): Các bác đánh cờ kiểu gì thế?

Vừa rồi, trên bàn cờ thế sự, ông Hun Xen không tiến xe, không lên mã, không dục  tốt chỉ ngồi im để hưởng lợi ?

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Về sự kiện hãi hùng một xã có 500 cán bộ



PDF.InEmail
Văn Chinh   
Thứ hai, 02 Tháng 7 2012 19:32

     Vâng, hãi hùng. Vì lương cán bộ do dân góp vào nuôi, ngay cả số cán bộ được phép có theo Nghị định 92/2009/NĐ-CP được hưởng lương từ ngân sách trên rót về thì cũng từ tiền thuế do dân đóng góp. Cho nên xã càng nhiều cán bộ thì dân càng hãi hùng. Vì đời là cái chăn chật.
     Hãi hùng còn vì, dăm năm trước, cũng PV báo Nông nghiệp Việt Nam đã viết loạt bài về một xã ở Thiệu Sơn (Thanh Hóa) có 350 cán bộ bấu vào sự đóng góp của dân mà sống. Chúng tôi cứ đinh ninh rằng, các cấp trên và nhất là cấp lãnh đạo địa phương…

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Quanh núi Hoàng Liên - Gặt hái của người ưa dịch chuyển

Nhà văn Đoàn Hữu Nam : Giới thiệu sách mới

  “Tôi thường có cảm giác ngột ngạt nếu chỉ bó mình với những công việc cứ lặp đi lặp lại, đơn thuần, nhàm chán, nhất là với thời buổi bây giờ, những bộn bề, ồn ã, xã giao nó cứ hời hợt, nhạt nhẽo thế nào ấy? Có cái gì ấy toan tính, hơn thiệt cứ trồi lên trong lòng con người…”. Văn là người, chỉ cần đọc mấy lời bộc bạch này cũng đủ hình dung ra một kẻ “ngược đời”, chỗ người ta cố chui vào tìm chốn yên thân, phì gia thì hắn cố chui ra. Tôi đã gặp một Công Thế giữa rừng cà phê bạt ngàn vào mùa đỏ ối ở Buôn Mê. Sau bẩy năm lính chiến và gần hai chục năm lăn lộn với nắng gió Tây Nguyên, tưởng như mùa màng hương sắc ấy làm mồi cho anh gắn bó mãi mãi với vùng đất đỏ bazan. Nhưng không!

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

GIỮA CHÓ Và NGƯỜI


 VÕ CÔNG LIÊM



              GIỮA CHÓ Và NGƯỜI

    Mùa hè 1975 Tư Thoáng và  Cai Hổ gặp nhau mừng lắm. Họ cứ nghĩ một trong hai đứa thế nào cũng có đứa chết hoặc lưu lạc giang hồ; thì nay gặp lại tưởng như chết đi sống lại. Họ kéo nhau vô chợ, ngồi trệt xuống đất húp tô cháo lòng mụ Ký, nước ’xít’ nồi cháo bốc hơi cuộn vào không gian nghe mùi cứt heo bay phất phới hay là cục dồi nồi trường đặc trên chiếc rá khô phản lại. Họ húp cạn nước cháo còn đọng trong tô nghe reo trên môi. Đoạn hất vô họng ly rượu đế dầm rể cỏ cú một cách cảm khoái. Buổi gặp ’phục sinh’ tưởng như lâu dài, nhưng sau đó lại chia xa bởi vận nước;

Bài đăng phổ biến